Pages

Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 32

Có một không hai - có hai chết liền ...

Tập 32: Cách đơn giản nhất để nhìn thấy
             Hào Quang (aura), Con Mắt Thứ 4, Thứ 5 ...


- Ông Tổng Quản: Hôm nay mình nói chuyện tiếp về Hào Quang, Con Mắt Thứ 4, Thứ 5 … nhé Tam Tiểu Thư!

- Tam Tiểu Thư: Ông lại khéo đùa rồi! Làm sao lại có nhiều loại con mắt như vậy được? Chuyện hào quang thì tôi nghe đề cập nhiều rồi. Còn chuyện
Con Mắt Thứ 3 thì có lẽ có nhiều người chưa từng nghe nói tới bao giờ. Bây giờ ông lại nói tới con mắt thứ 4, thứ 5 … Càng ngày ông càng rắc rối!
- Ông Tổng Quản: Tôi tuyệt đối không hề nói đùa đâu Cô chủ nhỏ. Không những vậy, căn cứ vào Cuốn Tạp Thư, tôi sẽ tiếp tục trình bày cách tập luyện thực tế, làm sao để mở những loại con mắt này.

Ngay từ đầu tôi xin phép lưu ý Tam Tiểu Thư cùng quý độc giả là chúng ta sẽ bỏ qua không đề cập đến khái niệm Kirlan về Hào Quang đã quá phổ thông. Chúng ta cũng sẽ không đề cập tới hai loại máy hình, chụp hai loại hiệu ứng kirlan này. Những thông tin này có dư trên các trang web ai cũng có thể tìm kiếm. Nếu quý độc giả nào kỹ tánh hơn nữa thì có thể tìm hiểu hiệu ứng ion hóa, tỏa sáng xung quanh một vật nào đó khi có điện cao thế đi qua. Ðây là một hiệu ứng, một người khách không mời mà đến. Nó thường xảy ra ở những nơi có điện cao thế, ít nhiều thất thoát điện năng.

Trên cơ sở này, Tam Tiểu Thư cũng như quý độc giả, vui lòng tự đánh giá và phân biệt giữa hiệu ứng Kirlan phổ thông và việc nhìn thấy hào quang của con người tập luyện thông qua cách thức tạo ra cái đầu yên lặng “tranquil head”. Chúng có gì giống nhau, có gì khác nhau hay là hai hiện tượng này chẳng qua cũng chỉ là một thứ.

- Tam Tiểu Thư: Thôi ông à! mặc kệ nó là cái gì cũng được. Ông làm ơn nói giùm cho tôi nghe tập thấy hào quang để làm gì? Ông có thấy ai tập được không ? Thực tế có hào quang hay không? hay là chỉ là một mớ lý thuyết suông của những người thích “nổ”? Giả sử hào quang có thật, thì ông bảo tôi phải tập làm sao để thấy?

Tam Tiểu Thư mải nói mà không chú ý đến ông TQ. Hình như ông đang chủ động các thao tác kỹ thuật, sửa lại cách ngồi cho thoải mái, để làm cho cái đầu yên lặng. Gương mặt ông từ từ trở nên vô cảm, không biểu lộ gì cả. Mắt ông nhìn về hướng (toward) Tam tiểu Thư, nhưng dường như ông KHÔNG nhìn vào (look at) Tam tiểu Thư. 


- Ông Tổng Quản (ngồi yên lặng, ánh mắt bất động trong giây lát. Bỗng nhiên ông nói): Tôi thấy chung quanh cô có cái gì đó như làn khói nhẹ, dường như là màu xanh nhạt, cách cơ thể vật chất khoảng từ 3 tới 5 inches. Cô là người có sức khỏe tốt! Nhìn xa hơn một chút nữa thì có màu tím lợt, khá trong trẻo, bao chung quanh cô. Có lẽ cô có niềm tin với những gì tôi nói. Bây giờ cô lại có ít nhiều màu xanh dương (blue). Cô đang suy luận. Màu này nói lên tánh tình của cô, là một người có kiến thức, hay suy nghĩ khi làm bất cứ việc gì …

- Tam Tiểu Thư: Lâu nay dọc đường gió bụi bên cạnh ông, tôi chưa từng nghe ông nói về tôi bao giờ. Trông ông lù đù quê kệch, nhưng dường như ông lại có chút khả năng hơn người. Những điều ông nói về tôi có lẽ hơi bị đúng đấy. Sống với ông từ nhỏ nên tôi hay tin ông, còn màu xanh thì cũng đúng luôn, vì cuộc sống bảo tiêu đầy bất trắc gian nan nguy hiểm, nên lúc nào cũng phải suy nghĩ, cân nhắc. Tôi có sức khỏe tốt là đương nhiên rồi, điều đó ai mà chả biết. Nhưng ông cho tôi hỏi thật nhé, tôi nghi là ông đoán mò thôi. Tôi đâu lạ lùng gì chuyện bói toán. Không những thế tôi còn xem bói toán qua mạng internet với nhiều thầy bói toán trên khắp thế giới. Tôi cho rằng họ thường cung cấp các thông tin, đúng sai chẳng biết, miễn vừa lòng thân chủ. Nói tóm lại, họ chính là bậc thầy về tâm lý ứng dụng, cứ nói làm sao miễn được lòng người. Tất nhiên cũng có vô vàn trường hợp ngoại lệ, không thể vơ đũa cả nắm. Không biết ông có phải là ngoại lệ này không?


- Ông Tổng Quản (vẫn ngồi yên lặng, dường như ông chìm vào thế giới nào khác; tiếp tục nói): Tôi thấy dường như màu xanh của cô càng ngày càng trở nên đậm hơn, lấn át màu tím. Đây là bản tánh thật của cô, một con người có học, thông minh, hay suy nghĩ cân nhắc mọi việc đến nơi đến chốn.

- Tam Tiểu Thư: Ông lại hơi bị đúng đấy. Ông làm tôi sợ. Nói tóm lại, tôi có cảm giác là tôi nghĩ cái gì thì ông cũng đọc được ít nhiều thì phải!
- Ông Tổng Quản (mỉm cười): Vâng, có lẽ như vậy. Tuy không chính xác lắm, nhưng lối nhìn vào hào quang của con người, thường cung cấp cho mình những thông tin chung chung, đặc biệt là tình trạng nhất thời về tâm lý. Màu sắc hào quang còn biểu lộ bệnh tật của một cá thể. Bộ phận nào trong cơ thể bị đau bệnh thường hay có màu đỏ bầm.

- Tam Tiểu Thư: Có lẽ khả năng nhìn hào quang của ông dường như là có thật. Ông có thể bày cho tôi được không?
- Ông Tổng Quản: Tam Tiểu Thư à, đại đa số người ta coi khả năng nhìn hào quang này là dạng mở một Con Mắt Thứ 3. Nói cụ thể là người ta nhìn thấy, ngoài cơ thể vật lý bình thường còn có những vầng sáng bao xung quanh cơ thể một con người. Những vầng sáng này, không ai giống ai. Trên cùng một cá nhân nào đó, chúng cũng thường xuyên thay đổi tùy thuộc vào trạng thái tâm lý, sức khỏe …

Kỹ thuật tập luyện có thể rất giống nhau, nhưng thời gian tùy thuộc từng cá thể. Ðừng nghĩ rằng, chỉ cần đọc một số trang giấy là có thể nhìn thấy cái gì đó, là có thể hiểu được những điều mình nhìn thấy. Không có một thành quả nào lại xây dựng trên con số 0. Quý vị có thể hỏi những người đã từng tập luyện, có khi mất nhiều năm, cả đời người, chẳng có kết quả gì cả. Tuy nhiên cũng có người bẩm sinh nhìn thấy hào quang một cách tự nhiên chẳng cần một sự tập luyện nào cả. Điều này thường xảy ra sau khi bị một cơn “sốc” thập tử nhất sinh. Người ta còn có thể nhìn thấy nhiều thứ hơn nữa. Giới tính nữ dễ tập luyện kỹ năng này hơn, tuy nhiên phải có tính tình logic, bình thản, không thiên vị không chủ quan và ít nói.


- Tam Tiểu Thư: Ông nói tôi nghe đi, tôi tập được không?
- Ông Tổng Quản: Cách tốt nhất để biết mình có khả năng làm việc gì đó là làm thử. Cô nên dấn thân vào thực tế, đó là câu trả lời thiết thực nhất.
 

- Tam Tiểu Thư: Kể cũng thú vị và hay hay, nếu tập được kỹ năng này. Nhưng chuyện đó có vẻ khá khó chứ không phải là dễ đâu! Bây giờ ông giải thích cho tôi hiểu, là việc nhìn thấy hào quang sẽ dùng làm gì? Nếu nó có quá ít hoặc không giá trị gì thì tập làm chi cho nó uổng công và phí thời gian.
- Ông Tổng Quản: Theo thông tin từ Cuốn Tạp Thư thì đây là một kỹ năng thấp nhất để thấy biết về một đối tượng bất kỳ, con người, cây cỏ … Chắc cô cũng không ngờ cây cỏ cũng có hào quang, và nó sẽ thay đổi màu sắc nếu mình có ý định làm tổn hại đến nó. Nói chung nếu nhìn thấy hào quang người ta biết được 3 vấn đề tức thời:
 

- Tâm lý / Sức khỏe / Bệnh tật.

Nếu so sánh về việc tập luyện của các loại con mắt thứ 3 khác, hay thứ 4, thứ 5 gì đó … thì thể loại tập luyện này tương đối là dễ nhất, khả năng thành công cũng cao. Các thể loại tập luyện Con Mắt Thứ 3 khác đòi hỏi một khả năng, mà người ta e ngại nhân loại ít ai có được, đó là khả năng nhập định. Tôi đề cập đến một vấn đề hơi xa một chút, mong cô cũng như quý độc giả không phiền lòng. Nước Mỹ cái gì cũng khảo cứu thống kê, kể cả việc tu Thiền Định. Thí dụ họ đã đưa ra những con số như sau: Khảo cứu 700 người tu Thiền Định thì những người này có những tín hiệu tích cực về tâm lý và sức khỏe. Nhưng nói về khả năng Nhập Định thì có lẽ không có đến 7 người Nhập Định chứ đừng nói đến 700 người. Những thông tin này mang đầy tính chất khoa học nên cũng đáng tin cậy phải không?

-
Tam Tiểu Thư: Nếu tôi vẫn muốn tập thì sao? Ông sẽ chỉ cho tôi chứ?
- Ông Tổng Quản: Thiên kiến, thành kiến, định kiến, chủ quan, mê tín … là đối thủ của việc tập luyện để nhìn thấy hào quang. Ngược lại, niềm tin mãnh liệt, thái độ khách quan, tri thức lành mạnh, cầu tiến, kiên nhẫn … lại là những người bạn đồng hành không thể thiếu trong việc tập luyện. Đừng tin vào những bài thuyết giảng chỉ trình bày lý thuyết suông, những điều mà chính người giảng cũng không biết. Có lẽ họ chỉ là những bậc Thầy về vẽ tranh Ma.

Chỉ cần một căn phòng nhỏ đơn sơ, có một cửa sổ để ánh sáng có thể nhìn thấy một cách tương đối. Người tập ngồi trên một chiếc ghế tiện nghi thỏa mái, để tinh thần và bắp thịt thư giãn dễ chịu nhất đến mức có thể. Hãy đặt một chậu cây sống cách khoảng 1m đến 1.5m, ở phía sau cây có nền màu đen, ánh sáng từ cửa sổ rọi vào chỉ đủ nhìn thấy ở trong phòng lờ mờ sáng. Trong vị thế này hãy nhắm mắt lại, quan sát hơi thở ra vô, là một công việc dễ làm nhất. Cố gắng giữ làm sao cho đầu óc yên lặng. Tùy theo từng cá nhân, thời gian thực hiện việc này 15 phút tới nửa giờ. Sau đó mở mắt ra một cách nhẹ nhàng rồi nhìn về phía cái cây, chứ không phải nhìn vào cái cây … việc này phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Phải có niềm tin là mình nhìn thấy cái gì đó, khách quan, không thiên kiến, không buồn không vui.

Trước khi tập luyện phải giải quyết tâm tư, vì nếu phân vân, nghi ngờ thì không tập được. Nếu mang tâm trạng nhìn thấy hào quang chỉ là ảo tưởng ảo giác thì việc tập luyện hoàn toàn phản tác dụng. Nhà trường dạy cho biết vật chất hiện hữu ở bốn dạng: 


Thể hơi * Thể nước * Thể đặc * và Plasma

Cách mô tả về vật chất này lại không giống với một số tài liệu có từ thuở xa xưa. Thời đó người ta cho biết vật chất có tới 28 yếu tố. Chính vì lý do này, các loại Con Mắt Thứ 3, cho ta các dạng thông tin khác nhau. Có dạng thông tin như: 

* Một cuốn video clip, có loại lại cho chúng ta thấy chỉ là,
* Các biểu tượng như những icon của máy vi tính, có loại lại cho ta biết bằng,
* Tư tưởng, lời nói v.v...

Kinh nghiệm dân gian mà hầu hết ai cũng gặp trong đời, là dường như ai cũng có lần nằm mơ đi tới đâu đó gặp ai đó, sau đó chúng ta quên mất. Thế rồi có một dịp nào đó, chúng ta thực sự đã đến những nơi mình từng nằm mơ, gặp những người trong giấc mơ. Khi xảy ra việc này, chúng ta thường kể lại cho thân nhân bạn bè, trong sự kinh ngạc của chính mình và mọi người. Chẳng ai giải thích được tại sao!

Với bộ môn chúng ta đang quan tâm thì nó lại có ý nghĩa đặc biệt. Dường như con người ta bẩm sinh đều có
Con Mắt Thứ 3, thấy những gì mà con mắt bình thường không thể thấy được. Nhưng tất nhiên không ai nghĩ mình có Con Mắt Thứ 3. Nó chỉ xuất hiện trong những trường hợp hiếm hoi đặc biệt. Từ Đông sang Tây, từ Cổ chí Kim, người ta đều kể lại những trường hợp bỗng nhìn thấy người thân chết trong một tai nạn nào đó. Nên nhớ là vào những giai đoạn này con người chưa có điện thoại di động. Người ta cũng từng kể là thấy trước những vị nguyên thủ quốc gia bị ám sát. Chính vì không biết mình có Con Mắt Thứ 3, hoặc là có biết nhưng lại không biết cách sử dụng, nên Con Mắt Thứ 3 từ từ bị suy thoái rồi rơi vào quên lãng. Nếu có một kỹ thuật đáng tin cậy, thì người ta có thể kích hoạt việc mở Con Mắt Thứ 3 trở lại.

- Tam Tiểu Thư: Những điều ông trình bày rất phù hợp với logic, nhưng tôi vẫn thắc mắc là làm sao biết việc nhìn thấy hào quang là có thật? Biết đâu là do mắt quáng gà, đèn lòa, nhìn gà hóa cuốc, nhìn dơi hóa chuột … thì sao?
- Ông Tổng Quản: Muốn biết thật giả thì cứ dựa vào kỹ năng của khoa học thực nghiệm. Cô cứ nhìn thấy màu sắc nào đó, rồi hỏi chính đối tượng đó về các vấn đề đã nêu ở trên. Cứ khảo sát càng nhiều đối tượng càng tốt. Sau một thời gian thống kê, chính bản thân cô sẽ có một kinh nghiệm: Màu gì là biểu tượng của cái gì. Thí dụ như màu đỏ trong là màu của người lãnh đạo, nhưng nếu đục là lúc nổi giận hoặc đau bệnh.

-
Tam Tiểu Thư: Cái khó cho TTT này là làm sao nhìn hào quang đây. Việc thực tập không phải là cái bánh dễ ăn. Hay là ông thử xem lại Cuốn Tạp Thư xem có cách nào tập "tắt" không?
- Ông Tổng Quản: Cô yên tâm, cũng vẫn căn cứ vào Cuốn Tạp Thư thì có thể mở
Con Mắt Thứ 3 một cách thụ động … Cuốn Tạp Thư đề cập tới cách này để áp dụng cho những người hơi bị lười như cô đó!

- Tam Tiểu Thư: Chuyện này hơi bị hay nha ông. Từ trước tới giờ tôi nghĩ là chỉ có những vị đạo cao đức trọng, Chân Sư, Thần Thánh … mới có được Đệ Tam Nhãn. Không ngờ Cuốn Tạp Thư ông lại cho biết, nhân loại bình thường ai cũng có Con Mắt Thứ 3 nhưng đã suy thoái. Ông lại cho biết có thể kích hoạt mở lại Con Mắt Thứ
3 một cách thụ động thì đó là câu chuyện của Chiến tranh giữa những vì sao (Star war) diễn ra trong một thiên hà hư cấu!
- Ông Tổng Quản: Cô có nghe tới kỹ thuật tẩy não, rửa tiền không? (brain washing. Money washing). Chắc ở kỷ nguyên này thì ai cũng biết chuyện đó. Nếu chúng ta sử dụng kỹ thuật này ở góc cạnh tích cực, thì phép lạ có thể xảy ra. Thực tế nhiều lần chứng minh, những người ở trong trạng thái giấc ngủ Thôi Miên, nếu biết khuyến dụ, họ cũng có khả năng tương tự như người nhập định (Effets de la suggestion pendant l hypnose totale).

-
Tam Tiểu Thư: Cuốn Tạp Thư của ông nó bí ẩn còn hơn cả Tử Cấm Thành. Đúng ra thì nó giống một Kim Tự Tháp Ai Cập; bên trong còn nhiều phòng chưa được khám phá. Các đại học y khoa trên khắp thế giới này dù hiện đại bao nhiêu cũng vẫn còn thiếu một chuyên khoa mắt về giải phẫu, sinh lý, bệnh học, chẩn đoán, điều trị Con Mắt Thứ 3, Thứ 4, Thứ 5 ...


(còn tiếp) ...

Tác giả: CTR


Ghi Chú:
Những bài viết của nhóm CTR, chỉ là sản phẩm của giả tưởng. Tuyệt đối không có bất cứ một giá trị nào, ở bất cứ lãnh vực nào. Mong quý độc giả lưu tâm!





Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 31

Có một không hai - có hai chết liền ...

Tập 31: Cách đơn giản nhất để mở  
             một số Con Mắt Thứ Ba

- Tam tiểu Thư: Ông Tổng Quản à, thời gian tập luyện mở con mắt thứ ba của tôi đã hơn 1 năm rồi. Cuộc chiến của tôi với con mắt thứ 3 có vẻ như bị sa lầy rồi thì phải. Nếu đúng như như lời ông nói, thì tôi còn phải học nhiều lắm: Vi Diệu Pháp, Tâm Lý Học, Phân Tâm Học, Sinh Học, Cơ Thể Học, Vật Lý … Đó là những bộ môn để tạo một nền móng vững chắc, giúp cho người tu Thiền Định tránh rơi vào tình trạng mê tín dị đoan, hoặc ngược lại là duy khoa học thực nghiệm. Cứ đà này chắc tôi phải học đến già đến chết vẫn chưa xong quá. Ông dẫn tôi vào một mê lộ dài hun hút và hình như không có đoạn kết. Nản quá đi!

Ông vốn là người thông thái nên ông thừa biết là lối học này làm sao có thể ở trong tầm tay của nhiều người được chứ? Tôi đề nghị ông xem lại Cuốn Tạp Thư, coi có thông tin nào về lối tập tắt hay không? Thời buổi @ này thì mọi thứ cần nhanh, nhiều, rẻ và hiệu quả!


- Ông Tổng quản (cười lớn): Để tôi trả lời ngay cho cô khỏi sốt ruột nhé: Cũng có cách đi tắt Tam Tiểu Thư à, nhưng chuyện này còn lệ thuộc ở từng cá thể. Ðể làm rõ vấn đề này, tôi xin đưa ra một thí dụ rất đời thường cho cô nghe nhé:

Con mắt thế gian thì tôi, cô và mọi người đều có, thế nhưng chúng ta lại có những cái thấy rất khác nhau về cùng một sự việc. Có lẽ ai cũng biết, tin thời sự mới nhất (Breaking News) trên thế giới, đã xảy ra vụ khủng bố tại Boston làm 3 người chết tại chỗ, hàng chục người khác bị thương. Với phương tiện ghi hình hiện đại ngày hôm nay (lại ở ngay một nước dư máy ghi hình), thì các hình ảnh đã được người ta đưa lên trang web, với đủ các góc cạnh và ai cũng có thể xem được. Tất nhiên với người bình thường thì ai cũng cho đây là một vụ khủng bố; một model rất thời trang của cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21. Tuy nhiên, thân mẫu của hai nghi can trong vụ khủng bố, lại phát biểu với phóng viên CNN là tấm thảm kịch trên, chỉ là một màn kịch và việc nổ bom là giả tạo (fake)
"giống như một màn kịch vĩ đại", "người ta dùng sơn để giả làm máu". Đáp lại thông tin từ mẹ của nghi phạm này, đã có tới 2824 cái nhìn khác tham gia bàn luận như: "Unbelievable", "I am in shock", " Tôi không thể hiểu được, lúc bà lĩnh tiền phúc lợi, số tiền này do công dân Mỹ đóng thuế, bà xin tị nạn chính trị (asylum), bà được công nhận là công dân Hoa Kỳ … ".

Theo văn chương thì con người nhìn sự việc qua lăng kính của tâm hồn:  


Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. 

Trầm trọng hơn nữa thì:

Khi đã ghét nhìn dơi hóa chuột,
Muốn lấy cuốc đào đất chôn luôn
,
Gặp nhau chi để chán chường
,
Ghét cay ghét đắng con đường đã đi
.


Tuy nhiên, lại có những cái nhìn làm đảo lộn lịch sử con người. Những cái nhìn này đã tạo ra những bước đột biến trong các lĩnh vực khoa học. Đối với người bình thường, khi nhìn thấy trái táo rơi thì chẳng nghĩ gì cả ngoài việc lượm lên để ăn, nhưng với Newton thì ông phát hiện ra tương tác đầu tiên của lịch sử vật lý: Đó chính là "Tương Tác Hấp Dẫn".

Chắc chắn chúng ta, ai cũng đã từng nhìn thấy bánh mì bị mốc, nhưng ta làm được những gì ngoài việc quăng nó vào thùng rác? Thế nhưng khi Bác sĩ Fleming khi nhìn thấy nấm mốc, ông đã phát minh ra kháng sinh Penicilline và được coi là người mở ra Kỷ Nguyên sử dụng Kháng Sinh trong Y Học.

Với hai nhà bác học này, mặc dù những gì nhìn thấy là hữu sắc, nhưng họ đã chuyển qua trạng thái tư tưởng, suy nghĩ về nó (hay còn gọi là vô sắc). Họ đã làm một công việc vĩ đại là thay đổi cả lịch sử của nhân loại (hơn cả một Giáo Chủ của một Tôn Giáo nào đó nếu xét ở góc cạnh thực dụng). Kháng Sinh từ lúc ra đời đến nay, đã cứu sống hàng trăm, hàng triệu, hàng tỷ nhân loại. Gần như sống trong đời, ai cũng bị nhiễm trùng vài lần. Nếu không có Trụ Sinh, chắc chắn chúng ta đã chết. Một đại đế của cổ Hy Lạp, đánh đông dẹp bắc, khét tiếng trên chiến trường, cũng đã chết vì nhiễm trùng răng, có lẽ do vi trùng yếm khí gây ra.

Chắc chắn là quý độc giả, cũng như người viết bài này cũng đã từng bị nhiễm trùng và đã từng sử dụng Kháng Sinh, nhưng chúng ta không hề nghĩ tới công lao của bác sĩ Fleming. Không thể bảo việc phát minh ra Penicilline là tình cờ được. Xét ở góc cạnh Con Mắt Thứ 3, thì bác sĩ Fleming lúc đầu sử dụng
Con Mắt Thế Gian Dục Giới, sau đó sử dụng Con Mắt Thứ 3 Vô Sắc Giới.

- Tam Tiểu Thư: Tôi đồng ý với ông là ngay cả khi chỉ sử dụng Con Mắt Thế Gian, chúng ta cũng đã nhìn sự việc rất khác nhau rồi. Việc xử lý các thông tin do
Con Mắt Thế Gian cung cấp lại càng rất khác biệt. Tôi nghĩ rằng cho dù có mở được Con Mắt Thứ 3 ở dạng nào đó, thì việc xử lý các thông tin do chúng mang lại, có lẽ cũng là một bài toán đố, thách thức trí tuệ con người. Tôi còn nhớ ông từng cho biết rằng, theo thông tin trong Cuốn Tạp Thư, thì có vô số Không Gian, vô số Cảnh Giới. Ngay cùng một Cảnh Giới, thì các Thực Thể cũng có cái thấy khác nhau do phong tục tập quán, do thói quen lề lối, do giáo dục, thậm chí phải kể đến cả việc bị tẩy não, do tôn giáo. Nói một cách vắn tắt là có quá nhiều yếu tố tham dự vào cái nhìn của một Thực Thể nào đó. Nhưng thôi, ông làm ơn chỉ tôi cách nào để mở Con Mắt Thứ 3 đơn giản nhất đi.

- Ông Tổng Quản: Cuốn Tạp Thư có đưa ra một cách tập luyện khá đơn giản. Tuy nhiên dù muốn đơn giản cách mấy, Cuốn Tạp Thư cũng cảnh giác chúng ta về việc không nên sử dụng chất say, không tìm cách sử dụng các Vong Linh để đưa đến các thông tin mà mình muốn biết. Vẫn theo thông tin của Cuốn Tạp Thư, nếu sử dụng Vong Linh để biết điều gì đó, thì không thể gọi là
Con Mắt Thứ 3 được .

Tam Tiểu Thư cũng như quý độc giả thân mến, nếu quý vị đã từng tập Thiền Định, thì nay hãy tập như mọi ngày bình thường. Hãy quan sát liên tục luồng tâm lý của chính mình. Nếu quý vị không có một kỹ thuật để làm cho luồng tâm lý đứng lại, thì quý vị sẽ thấy tâm lý chúng ta trôi chảy như một dòng nước không ngưng nghỉ, một cuộc viễn du không bờ bến. Chúng ta liên tục nghĩ từ việc này tới việc khác, có lúc dồn dập có lúc chậm chạp như các làn sóng nối tiếp nhau. Nếu cơ thể vật lý mỏi mệt, ta sẽ ngủ thiếp đi một lúc nào đó. Khi chợt tỉnh lại, các tư tưởng lại ập tới như các làn sóng nối tiếp nhau bất tận mãi mãi. Nguyên tắc là khi tập Thiền Định, Tâm phải được đưa về trạng thái vắng lặng, đứng yên. Thế nhưng chúng ta thường không làm được. Tâm chúng ta như một chiếc xe trôi xuống một con dốc mà không có thắng. Chúng ta biết là mình cần phải ngừng lại, nhưng không làm được. Việc này xảy ra với bất cứ một con người bình thường nào, kể cả những người đã tu Thiền Định vài chục năm; nhưng họ không dám nói sự thật cho mọi người biết. Tệ hại hơn nữa, chúng ta còn bị các nhu cầu của bản năng chi phối. Nó thúc dục, ép buộc chúng ta phải chú ý vào nhu cầu nó đang cần thỏa mãn: Đói, khát, lạnh, nóng, nhu cầu tình dục … Liệu con người có thể tìm ra một cái thắng?

"Chú tâm vào một vật duy nhất". Chính phát biểu ngắn ngủi này là cái thắng không thể thiếu được của người tu Thiền Định. "Vật duy nhất" ở đây có thể hiểu là một vật bất kỳ nào đó: Cái bàn, cái ghế, một sinh vật, một công việc làm ... Cần nhất cái gì đó phải cụ thể. Phát biểu này cho ta biết đó chính là cái thắng, cái neo làm cho tư tưởng con người có thể ngừng trôi chảy. Ðây là cách duy nhất. Ngoài ra không có một cách nào khác. Quý vị có thể tự quan sát chính mình trong lúc ngồi trên ghế một chiếc xe để đi du lịch, ở tại nhà, hoặc bất cứ ở đâu. Chúng ta hãy nhắm mắt lại tự quan sát chính mình để xem sự biến đổi không ngừng của các tư tưởng. Ðầu tiên hãy để cho nó tự nhiên phát triển. Sau đó khi có ý định muốn ngừng lại, quý vị sẽ thấy rằng nó không ngừng lại. Cách duy nhất để làm cho nó ngừng lại là chúng ta chú tâm vào một cái gì đó như vừa nói ở trên. Phải chú tâm vào một vật duy nhất mà thôi. Việc chú tâm phải mạnh mẽ, liên tục không ngưng nghỉ. Nếu bị đứt quãng, chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu.

- Tam tiểu Thư: Lâu lắm tôi mới thấy ông nói cái gì đó có vẻ thực tế, nhưng xem ra cũng không phải là dễ hiểu. Ông phải nói cụ thể hơn may ra tôi mới hiểu!
- Ông Tổng Quản: Bây giờ thế này nha Tam tiểu Thư. Tôi giả thuyết quý độc giả là một sinh viên thi lên lớp. Tất nhiên ai cũng thắc mắc mình có đủ khả năng để lấy chứng chỉ hay không?

Xin giải thích thêm: Đây là đề tài, là đối tượng thuộc về dạng vấn đề cần muốn biết.

Bạn hãy làm như sau: Ngồi tập luyện như mọi ngày. Sau đó tập trung tư tưởng vào vấn đề là có đủ khả năng lấy chứng chỉ hay không. Lý thuyết là vậy, nhưng đề mục này là một việc quá trừu tượng; nên nó cần phải được cụ thể hóa. Bạn hãy cụ thể hóa bằng cách nhìn vào một tờ chứng chỉ do nhà trường cấp; và lấy tờ chứng chỉ này làm đối tượng để Quán Tưởng. Hãy cố hình dung tờ chứng chỉ này càng rõ càng tốt bằng thị giác, nhất là những chi tiết mình cần biết. Việc quán tưởng nhìn thấy này phải liên tục và có một cường độ cao. Sau một thời gian nào đó, bạn có thể rơi vào tình trạng mất đi ý thức bình thường. Đó có thể là trạng thái bị mê đi hoặc hôn trầm, chẳng đạt được kết quả gì cả do mệt mỏi về vật chất và tinh thần. 


Tuy nhiên, cũng có thể có hiệu quả tích cực. Bạn mất đi ý thức trong khoảng một thời gian có thể ngắn có thể dài. Điều này tùy thuộc vào từng cá nhân; rồi bỗng nhiên bạn thấy mình là một con người khác. Sự yên lặng, nhẹ nhàng hạnh phúc xâm chiếm tâm hồn mình. Một loại siêu ý thức xuất hiện. Những hình ảnh, tư tưởng lúc đầu xuất hiện có vẻ rời rạc, dường như vô nghĩa, ngớ ngẩn; Nhưng nếu giữ được tình trạng tinh thần này thì mọi việc sẽ cải thiện từ từ. Các hình ảnh xuất hiện dường như có một ý nghĩa nào đó, và những ý nghĩa càng ngày càng rõ rệt hơn. Nếu vẫn tiếp tục tập trung, liên tục, cao độ, thì bỗng nhiên có lúc, mình đột ngột hiểu ra một cái gì đó mà mình muốn biết.

Nhưng sự việc lại không đơn giản như vậy. Rắc rối là khi xuất định thì lại quên mất không biết mình "Thấy Biết" cái gì. Cố nhớ mãi mà nhớ không ra, trong sự tiếc nuối ngẩn ngơ không biết phải làm sao.

- Tam Tiểu Thư: Ông hay thiệt đó, nhưng tôi muốn hỏi ông là cụ thể việc nhìn thấy sự việc bằng Nhập Định nó như thế nào? Tôi đoán là mình sẽ thấy một Biểu Tượng hay một hình ảnh gì đó, nhưng làm cách nào để mình hiểu được những gì mình thấy? Ông từng nói là khi Nhập Định là mình đã thay đổi Cảnh Giới rồi; mà mỗi cảnh giới thì lại có một loại ngôn ngữ khác nhau.

- Ông Tổng Quản: Các loại thấy biết có thể chia ra làm 2 loại: Cái gì thuận lợi gọi là tích cực, cái gì không thuận lợi gọi là tiêu cực. Ðó là cách phân chia đơn giản nhất.

Muốn hiểu được ngôn ngữ của loại cảnh giới này đòi hỏi chúng ta phải có rất nhiều kinh nghiệm thông qua những va chạm thực tế. Thật vậy, khi đụng chạm vào thực tế khách quan, chúng ta sẽ có dịp kiểm chứng việc thấy biết của chúng ta tương ứng với thực tế như thế nào. Các biểu tượng mà chúng ta thấy biết sẽ lần lần được giải mã, có một ý nghĩa nhất định. Lâu dần, chúng ta có thể giải thích khá chính xác điều chúng ta thấy. Kinh nghiệm thực tế càng nhiều thì việc giải thích của chúng ta càng chính xác.

Ðầu tiên chúng ta thấy trước một việc gì đó vài ngày, vài tháng hoặc vài năm. Sau đó chúng ta thấy trước vài chục năm, thậm chí thấy trước cả đời người. Có khi còn nhớ ra các kiếp trước của các thực thể. Thật vậy, việc thấy trước thấy sau của những sự việc, của những con người, có một mức độ chính xác rất cao. Nó làm cho chúng ta vô cùng kinh ngạc và ngỡ ngàng, không tin nổi chính mình. Bạn cũng như tôi, chúng ta chỉ là những người bình thường, nếu không muốn nói là quá tầm thường, chẳng hề có một khả năng bẩm sinh nào cả. Do vậy, lúc ban đầu khi những việc này xảy ra, nó làm chúng ta vô cùng bối rối. Thế rồi ngày qua ngày, chúng ta cũng dần quen với lối sống này.

- Tam Tiểu Thư: Theo kinh nghiệm của ông, thì có khi nào việc thấy biết này là không chính xác không ông? Ý tôi muốn hỏi là ông thấy biết một cái gì đó nhưng thực tế lại xảy ra theo cách khác không? Làm sao để việc thấy biết này có chất lượng cao?
- Ông Tổng Quản: Chúng ta phải cố gắng khách quan nhất có thể. Hãy để cho các hình ảnh xuất hiện một cách tự nhiên, đừng tham dự vô, không thiên vị, không ý kiến. Tuyệt đối không cho cái tôi tham dự vô, càng khách quan bao nhiêu thì các thông tin lại càng trở nên chính xác bấy nhiêu.

Các thông tin này là bất chấp không gian thời gian. Nói một cách khác là các thông tin không lệ thuộc ở không gian và thời gian. Với kỹ thuật nói trên, chúng ta có thể biết về một cá nhân khá tường tận, mặc dù không biết họ ở đâu và chưa gặp mặt bao giờ.

- Tam Tiểu Thư: Tôi nghe ông nói thì cũng thích tập luyện thiệt đó. Những người mà có nhiều khả năng như vậy họ hay tự xưng là sư phụ, là thầy. Ông coi tôi có thể đổi nghề làm thầy bói hoặc nhận đệ tử để kiếm sống không ông? Những nghề này vừa nhàn hạ vừa giàu có hơn nghề bảo tiêu nhiều! Tương lai của Tam Tiểu Thư này sắp huy hoàng rồi.
- Ông Tổng Quản: Kết quả của việc tập luyện này cũng giống như bất cứ bộ môn nào, cũng sẽ có mặt tiêu cực. Khi có được khả năng này, người ta thường tự cho rằng mình đã ở một đẳng cấp nào đó, tự cho là mình hơn người. Tâm trạng này có hai tác hại: Trước nhất làm cho mình trở nên chủ quan, tự hủy diệt chính mình. Mặt khác còn đưa đến việc ma nhập rất dễ dàng.

- Tam Tiểu Thư: Tôi thấy cách tập này cũng có góc cạnh tích cực đó chứ ông. Ít ra thì đây cũng là một cách tự luyện khá thú vị, không buồn nản như cách tập Thiền Định mà từ ngữ khá bình dân gọi là Thiền Định "Chay
" ông đã dạy tôi trước đây. Cách tập đó là vô cùng khô khan và phải nói rằng cũng rất gian khổ; thêm vào đó là kết quả đến rất chậm. Cách tập mới này có thể bảo là tập một mà được hai: Nhờ vào kỹ thuật vừa tập được Thiền Định vừa mở được Con Mắt Thứ 3. Cách tập này có vẻ sống động hơn, nhiều sinh khí và hiệu quả hơn, vô tình lại rất bài bản, đúng với chuẩn mực mà người ta thường gọi là Chánh Định của một số trường phái tôn giáo là "Chú Tâm vào một vật duy nhất". Chính nhờ lối tập luyện này, chúng ta đạt được một lớp Định nào đó, ít nhất cũng cao hơn Cảnh Dục Giới. Đơn giản là vì trong lúc triển khai kỹ thuật của tiến trình này, ý thức bình thường đã mất đi và được thay thế bằng một loại ý thức khác. Chính loại ý thức này là một dạng Con Mắt Thứ 3 ở một Cảnh Giới khác. Con mắt này trên thực tế đã cung cấp cho chúng ta những thông tin, khác hẳn với thông tin bình thường mà chúng ta có được từ Con Mắt Thế Gian.

- Tam Tiểu Thư: Tôi thật tình không hiểu nổi ông. Cách mở
Con Mắt Thứ 3 dễ và đơn giản như vậy, sao ông không chỉ cho tôi từ đầu? Tại sao ông cứ vẽ vời đủ thứ làm chi cho cuộc đời thêm rắc rối? Ông có vẻ thích phức tạp hóa những chuyện đơn giản!
- Ông Tổng Quản: Không phải thế đâu Cô ơi! Làm một việc gì cũng có nhiều cách để tiếp cận. Nó tùy theo khả năng mình có và mục tiêu mà mình nêu ra. Tam tiểu Thư à! Trên đây chỉ là một lối tiếp cận thôi. Đúng ra đây là lối tập “mù” về
Con Mắt Thứ 3. Hiệu quả khá khích lệ vì tính chất thực tiễn của phương pháp. Nhưng nói về tính chất mục đích thì nó làm cho mình không tiến bộ được. Chúng ta cũng đã biết là nhiều tu sĩ Tây Tạng không tìm mục đích Giải Thoát vì thấy quá khó quá lâu, nên họ bằng lòng sống với "Người Hộ mình" gọi là "Dakini". Tôi thì lại mong mỏi Tam tiểu Thư cũng như quý độc giả có một tương lai rộng mở không biên giới chờ đón ở phía trước nên mới không chỉ cho cô “đường ngang ngõ tắt” sớm.

Thật ra còn có những cách tập luyện khác để nhìn thấy những cái gì khác nữa, thí dụ như nhìn thấy Hào Quang chẳng hạn. Cũng có người gọi loại nhìn thấy Hào Quang này của các sinh vật nói chung là một dạng Con Mắt Thứ 3. Nếu muốn nhìn thấy Hào Quang của một số sinh vật như người, cây cối … thì việc tập này tương đối không khó lắm. Nó có lẽ ở trong tầm tay của rất nhiều người, nhất là phái nữ. Nếu Tam tiểu Thư cũng như quý độc giả có hứng thú muốn biết, chúng tôi xin phép được trình bày trong bài viết sau.

 
(còn tiếp) ...

Tác giả: CTR


Ghi Chú:
Những bài viết của nhóm CTR, chỉ là sản phẩm của giả tưởng. Tuyệt đối không có bất cứ một giá trị nào, ở bất cứ lãnh vực nào. Mong quý độc giả lưu tâm!





Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 30

Có một không hai - có hai chết liền ...

Tập 30: Đối thcủa Thần Chết

 

- Tam tiểu Thư: Ông Tổng Quản ơi, kể ra từ năm ngoái đến năm nay, ông cũng đã viết khá nhiều. Ông bàn về đủ thứ: Lúc thì tìm hiểu về Thiền Định, lúc thì nói về Vi Diệu Pháp. Ông còn "chịu chơi" hơn nữa là dám đụng đến vấn đề con mắt thứ 3. Bữa nay ông "lấn sân" nói về cái chết. Làm vậy coi chừng độc giả phê bình ông là lớn tuổi nên lẩm cẩm, toàn nói chuyện … ngẫu hứng lạc đề đó! 


- Ông Tổng Quản (mỉm cười): Không lạc đề đâu cô chủ nhỏ ơi. Những gì chúng ta đề cập tới không những là không lạc đề, mà nó chính là những vấn đề nằm ngoài ý thức, nằm ngoài "vùng phủ sóng" của con mắt người bình thường. Ðây chính là vương quốc của con mắt thứ 3 đó cô. Không có con mắt thứ 3, chúng ta không bao giờ biết được những vấn đề này. Làm sao biết chết là như thế nào khi chúng ta còn đang sống? Chẳng lẽ cô không tò mò muốn biết những người từng sống trong vương quốc của con mắt thứ ba thấy gì, biết gì về cái chết sao?

- Tam Tiểu Thư: À! Ông có lý … Tôi rất sợ chết, nhưng thật ra tôi không biết rõ chết là gì, cái gì chờ đợi con người sau khi chết đi.
- Ông Tổng Quản: Nếu cô muốn hiểu được lúc chết cái gì xảy ra, thì câu trả lời là: Y hệt lúc Nhập Định. Điều này cô hoàn toàn có thể làm được Tam tiểu Thư à. Nhập Định thực sự là một tiến trình thao tác kỹ thuật, nhằm chấm dứt đời sống có ý thức của một con người bình thường (ordinary man) và nhường chỗ cho một cuộc sống khác, cuộc sống ngoài thân xác vật lý.

Tuy lúc Nhập Định có sự chuyển đổi trạng thái sống, nhưng dường như vẫn có một cái gì đó, có lẽ là cái tôi mang tính chất liên tục, không đứt đoạn, hiện hữu ở dạng này hoặc dạng khác. Nói theo ngôn từ vật lý, nó mang tính chất của năng lượng; có nghĩa là không thể mất đi, không thể tạo ra. Ðiều này mong Tam Tiểu Thư và quý độc giả đặc biệt lưu ý. Với bất kỳ ai, những lần thực sự Nhập Định đầu tiên chính là một dạng chết đột ngột. Chúng ta lang thang, trôi dạt vô định, không biết đi về đâu, cảm nhận mình là một con người đầy bất an yếu đuối. Rất có thể do tính chất không đồng nhất của thời gian, người tập Thiền Định đã mất đi xung lực của định lực. Mặt khác vì không gian không đẳng hướng, chúng ta lúng túng mất phương hướng. Trạng thái này kéo dài bao lâu thì tùy theo từng cá nhân, loại kỹ thuật Thiền Định, sự hiểu biết và công phu tập luyện … Trạng thái xem ra có vẻ ngớ ngẩn, ngây ngô này không phải bất cứ ai cứ tu Thiền Định là đạt được. Tự làm cho mình chuyển đổi chiều không gian, cảnh giới, không phải là một việc làm dễ chịu. Có thể bạn hay tôi nỗ lực cả đời cũng không thực hiện được điều này.

- Tam Tiểu Thư: Ông nói tiếp đi. Tôi thì đoán rằng hình như ông nhập định cũng có đẳng cấp; vậy thì ông có thể chia sẻ thêm kinh nghiệm của ông về vấn đề này không?
- Ông Tổng Quản: Như đã nói ở trên, việc Nhập Định thành công còn lệ thuộc vào rất nhiều yếu tố:
 

* Người tập Thiền Định có một lý thuyết đáng tin cậy hay không? 
* Kỹ thuật Thiền Định có khả thi hay không? 

Sự minh triết của bản thân, sự chuyên cần, thái độ cầu tiến, một yếu tố có lẽ là quan trọng cho bất cứ ai khi học bộ môn nào đó là kỷ luật bản thân: Ðứng ở hệ qui chiếu không gian một chiều, tất nhiên có 3 trạng thái có thể xảy ra mà ai cũng biết: Tiến lên, đứng im hoặc là lùi. Giả thuyết kịch bản tích cực là khi đã đạt được sự tiến bộ nào đó, liệu có tiến mãi hay bất chợt lại thối lui? Không thiếu gì người xảy ra trong 2 trường hợp điển hình sau đây:

1. Vì kinh tế khó khăn nên bước vào con đường tu tập. Sau một thời gian kinh tế cá nhân được cải tiến khả quan, người đó không còn thích tập nữa, mà lại thích hưởng thụ !!!

2. Tập luyện có một số ấn chứng nào đó thì cho là mình đã đắc đạo! Người ta có kể lại, có những vị sau khi công phu ,thay quần áo, thấy những tia lửa nhỏ chớp sáng nổ lách tách, thì lại cho là mình đã đắc đạo! (thật ra ai cũng biết đó chỉ là hiện tượng tĩnh điện).

- Tam Tiểu Thư: Các thông tin mà ông có được chắc là do cuốn tạp thư phải không? Ông thử xem tài liệu này nói gì về việc chết đột ngột, cụ thể như một cô sinh viên người Trung Quốc mới chết do khủng bố tại BOSTON - một thành phố tại Hoa Kỳ. Ðây chỉ là một trường hợp điển hình trong muôn vàn cái chết đột ngột.
- Ông Tổng Quản: Cuốn Tạp Thư đã có sẵn câu trả lời. Tam Tiểu Thư à! Bản thân cô cũng như hầu hết nhân loại, đều phải ngủ và nằm mơ. Đây là một trạng thái tâm sinh lý tự nhiên của hầu hết các sinh vật có cấu tạo tương tự con người. Theo tài liệu này, ngủ và nằm mơ chính là một dạng thiền thụ động. Trong lúc nằm mơ, hầu hết nhân loại đều có kinh nghiệm cuộc sống ở ngoài thân xác vật lý. Người ta lang thang nơi này nơi kia hoàn toàn nằm ngoài ý thức bình thường của con người. Ai có kinh nghiệm thực sự về thiền định, kể cả những người cận tử, đều kể lại những kinh nghiệm tương tự. Rất có thể cái chết của một người bình thường cũng diễn tiến như vậy, do họ chẳng có một kỹ thuật, một sự tập luyện hay một kinh nghiệm nào về cái chết cả. Tất cả chỉ là may nhờ rủi chịu, không biết trông mong vào cái gì.

- Tam Tiểu Thư: Nếu một người chưa có Nhập Định được, nhưng lại có niềm tin Tôn Giáo thì sao ông? Thí dụ như mình thường xuyên niệm Phật thì lúc chết sẽ thế nào?
- Ông Tổng Quản: Nếu một người có thói quen theo đuổi một Tôn Giáo và họ thuộc nằm lòng một số câu kinh nào đó. Nếu điều này trở thành phản xạ thì thấy dường như tình trạng có sự cải thiện, không gian sáng hơn, rõ ràng hơn. Họ cũng cảm thấy nhẹ nhõm, yên tâm hơn. Thực sự đây là hệ quả của việc tập trung tư tưởng; đó cũng là một dạng Thiền Định và tạo ra định lực.

- Tam Tiểu Thư: Vậy còn chuyện mình niệm danh hiệu vị giáo chủ mà mình tin tưởng thì sao ông? Vị này sẽ tiếp dẫn mình về cõi của Ngài chứ?
- Ông Tổng Quản: Trên nguyên tắc mà nói thì bất kỳ các vị Giáo Chủ nào, dù có thần thông quảng đại, từ bi, nhân ái cách mấy cũng không thể giúp chúng ta được đâu. Tài liệu Vi Diệu Pháp đã giải thích rằng các vị Giáo Chủ ở những không gian khác và một người vừa chết có cấu tạo hoàn toàn khác nhau. Do vậy lời cầu xin của con người là những tiếng nói không có âm thanh và vô nghĩa. Chính định luật tương ứng của thế giới khách quan đã ngăn cản sự giao tiếp này.

- Tam Tiểu Thư: Các nhà lãnh đạo tôn giáo khắp nơi thường nói: "Hãy bước vào nhà của tôi, tin vào giáo điều của tôi. Rồi bạn sẽ có một vé miễn phí vào cửa Thiên Đàng
". Vị khác thì nói "Nếu bạn không có niềm tin, thì khi chết sẽ bị lửa Địa Ngục thiêu cháy, đọa Địa Ngục đời đời".

Tuy họ thường tuyên bố vậy, nhưng họ lại không thể cung cấp con đường an toàn dẫn đến Thiên Đàng, và cũng không thể giúp cho những người bất hạnh đừng rơi xuống Địa Ngục. Vậy tôi muốn hỏi ông là khi ông Nhập Định, ông có đi thăm Thiên Đàng hay Địa Ngục chưa? Thật ra, những người bình thường như tôi thì chẳng ai biết, và không ai từng biết, Thiên Đàng hay Hoả Ngục như thế nào, cũng không ai biết cả hai có thực hay không. Biết đâu chính việc thiếu kiến thức cần thiết này sẽ tạo ra những khe hở cho những người hay loè bịp nói đủ thứ thì sao ông?

- Ông Tổng Quản: Trong các tài liệu khoa học cũng như cuốn Tạp Thư thì không thấy chỗ nào bàn về một thế giới gọi là địa ngục cả. Ai cũng biết, với bộ môn toán học thì chỉ cần một vài ký hiệu khá đơn giản, người ta có thể tiên đoán được là ngoài không gian mà chúng ta đang sinh hoạt, còn có nhiều không gian khác nữa. Nhưng với những tài liệu tôn giáo thì đây là Thiên Đường của đề tài Địa Ngục. Nói tóm lại, nhân loại bó tay để cho các vị Tôn Giáo độc quyền, giới thiệu, quảng cáo, khuyến mãi rộng rãi các dạng Địa Ngục. Có Tôn Giáo thì bảo muốn tránh thế giới của Địa Ngục thì phải tin tuyệt đối vào một vị Thần Linh Thượng Đế nào đó. Tất nhiên ngược lại là hậu quả khốc liệt đang chờ đón.

- Tam Tiểu Thư: Cá nhân tôi đã có nhiều lần được nghe là có những vị tu sĩ của trường phái nào đó khuyến dụ tín đồ, bắt buộc phải làm thế này thế kia … Trong đó có câu là phải quy phục chính bản thân người tu sĩ đó. Ở đây rõ ràng là hoàn toàn không có sự lựa chọn. Nếu không làm như thế thì có nghĩa là sẽ đến Địa Ngục, đầu thai vào cảnh khổ, Ngạ Quỷ, Súc Sanh. Ngược lại, nếu làm như thế này thế kia … thì bất đọa Địa Ngục. Nếu thực sự định luật của thế giới tự nhiên mà diễn tiến đúng như vậy, thì có lẽ chính bản thân SAKYA MUNI cũng chẳng nên tu Thiền Định làm gì cho tốn công nhọc sức. Quý độc giả cũng như tôi, nếu chỉ cần làm đúng như vậy mà hệ quả thì rực rỡ và hứa hẹn thì phải bảo đó là công việc quá đơn giản. Việc này dễ quá, chẳng khác gì lấy một món đồ chính từ trong túi của mình. 


Ai cũng biết là vào thời điểm này chúng ta có trên 7 tỉ người đang sinh sống trên trái đất. Nếu chúng ta cộng cả số nhân loại đã từng hiện hữu trên trái đất từ thuở bình minh của lịch sử, thì có lẽ con số có thể là 60, 70, hoặc 80 tỉ ... Chúng ta thử tính xem có bao nhiêu người theo những Tôn Giáo nói trên và giả thuyết rằng họ chấp hành nội quy của Tôn Giáo đó nên không ai đọa Địa Ngục. Còn những người không chấp hành, bị đọa Địa Ngục (căn cứ vào phát biểu nói trên) thì nhắm mắt cũng biết là nhiều vô số kể. Như vậy qua quá trình lịch sử của nhân loại, số cá thể bị đọa Địa Ngục trở nên quá đông đảo, tạo ra nạn nhân mãn. Quả thật với số lượng hàng tỉ cá thể, cần phải có nơi sinh hoạt, phân loại, giam giữ, xét xử, thì chắc chắn phải cần đến những máy vi tính “siêu xịn”, có khả năng xử lý hàng tỷ tỷ phép tính trong một giây, mới hy vọng giúp các vị lãnh đạo lý Địa Ngục giải quyết được phần nào lãnh vực hành chính quản lý.

Với bộ não giới hạn và khiêm tốn, tôi thấy có cái gì đó có vẻ không ổn ông Tổng Quản à! Nếu kỹ thuật Thiền Định có thể cải thiện được cái chết, thì rõ ràng nó còn tích cực giúp Địa Ngục cải thiện việc nhân mãn, giải tỏa bớt áp lực dân số ở tại Địa Ngục. Các vị lãnh đạo ở
Địa Ngục rất biết ơn việc làm của chúng ta. Chắc chắn có ngày họ sẽ email cho ông để cảm ơn vì đã hợp tác trong việc chia sẻ áp lực dân số mà họ đang phải chịu đựng.

- Ông Tổng Quản: Tôi có thể đưa ra một vài ví dụ đời thường, để có khái niệm về việc liệu Thiền Định có thể có khả năng ảnh hưởng đến cái chết như thế nào. Tam tiểu Thư à, chắc cô cũng biết người Việt Nam nói riêng, người Á Đông nói chung, hay nói đúng hơn dân tộc của những nước nhược tiểu trên thế giới, thường có khuynh hướng cho con em của mình học tiếng nước ngoài từ khi còn nhỏ. Nếu có điều kiện thì cho con cái của mình sang các nước Tây Phương để theo học tại các trường văn hóa. Hai ngôn ngữ phổ thông nhất mà người ta hay học đó là: tiếng Anh và tiếng Pháp. Lịch sử có thể giải thích tại sao hai ngôn ngữ này lại phổ biến trên thế giới. Trong những thế kỷ trước, hai quốc gia này có số thuộc địa đông đảo nhất thế giới vì lý do họ có lực lượng hải quân rất mạnh. 


Người ta thường nói "mặt trời không bao giờ lặn trên vương quốc Anh”. Không thiếu gì người Việt Nam am tường về tiếng Pháp hơn cả người bản xứ. Tác giả Nguyễn Tiến Lãng ở thế kỷ trước đã viết một tác phẩm được giải thưởng văn chương của Pháp. Khi nói chuyện bình thường, chúng ta có khuynh hướng một cách tự động là suy nghĩ bằng ngoại ngữ, sau đó dịch qua tiếng Việt Nam. Thói quen này chúng ta có thể gặp ở rất nhiều trí thức Việt Nam ở thế kỷ trước, thậm chí cả đến lúc nằm mơ, chúng ta cũng giao tiếp bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp một cách hoàn toàn vô thức, không suy nghĩ gì cả, quên hẳn mình là người Việt Nam nói tiếng Việt Nam. Nói một cách khác, các ngoại ngữ nói trên đã ăn sâu vào tiềm thức, vô thức của chúng ta. Một thí dụ khác có thể tìm thấy ở rất nhiều người ở kỷ nguyên này là hầu hết ai cũng biết lái xe. Chúng ta vừa lái xe vừa nói chuyện một cách hoàn toàn vô thức. Nằm mơ cũng thấy mình lái xe. Ngoài những thí dụ này, chúng ta có thể kể vô vàn những hiệu ứng tương tự như vậy trong cuộc sống bình thường.

Thiền Định là một hiện tượng tự nhiên do con người phát minh ra. Đó là một bộ môn, một kỹ thuật, một khoa học … như tất cả bộ môn khác, nên hẳn nhiên ai muốn giỏi về Thiền Định cũng phải học tập thực tập lâu dài giống như việc học ngoại ngữ vậy. Nó cũng đòi hỏi người ta học nhiều thập kỷ để trở thành Bản Năng Thứ Hai.

Thiền Định muốn đi vào tiềm thức con người, thời gian cũng tính bằng thập kỷ. Ngoài yếu tố thời gian, nó còn cần thêm lòng say mê. Khi thực tập đến một thời gian nào đó, năng lượng về Thiền Định đã đạt đến một giới hạn, thì nó bắt đầu phát huy tác dụng:
 

* Khi nằm ngủ bình thường, có cái gì đó tự động Nhập Định.  
* Khi nằm mơ cũng thấy mình Nhập Định.  
* Lúc đau rất nặng, khả năng Nhập Định vẫn không mất đi. Rõ ràng đây là một phần thưởng quý giá cho người tu Thiền Định. Việc đau đớn của thể xác vật lý không ảnh hưởng tới khả năng Nhập Định. Việc này nói lên một điều, người ta có thể sử dụng kỹ thuật Nhập Định để đi vào một cảnh giới khác, một không gian khác một cách êm ái dễ chịu.

Từ đây người ta có thể suy ra rằng, kể cả với một cái chết đột ngột, người có năng lực Thiền Định thực sự, có một định lực đáng tin cậy, vẫn có thể Nhập Định một cách tự động. 


Thiền Định chính là  
chiếc phao cứu sinh của người chết
Đấng Cứu Thế của Nhân Loại.

- Tam Tiểu Thư: Những điều ông vừa nói về tác dụng của Thiền Định ở góc cạnh tích cực là căn cứ vào thực tế, hay chỉ là phỏng đoán bằng lý thuyết?
- Ông Tổng Quản: Chết là gì? Về mặt sinh học người ta có rất nhiều kiểu định nghĩa, nhưng có lẽ định nghĩa đơn giản và thực tế nhất là: Chết là không sống lại được. Do đó việc gì xảy ra sau khi chết không ai có thể trả lời được. Các kỹ thuật để liên hệ với người đã chết thì khá phổ biến trên khắp thế giới, kể cả những nước theo chủ nghĩa duy vật cũng sử dụng tới. Mức độ tin cậy tùy vào nhận xét của từng cá nhân. Những người tu Thiền Định cũng rất hay gặp những người đã chết rồi, thậm chí là chết từ nhiều ngàn năm trước. Tại Việt Nam, gần đây cũng có một nhà ngoại cảm nổi tiếng trong nước thậm chí cả ở nước ngoài về việc giao tiếp với những người đã chết rồi. Tuy vậy bức màn bí mật cũng chưa vén lên được. Những gì người ta muốn tìm hiểu mà nó nằm ngoài kiến thức bình thường của con người, thì dường như không có lời giải đáp thỏa đáng, còn đầy dẫy những khoảng trống.

Ai cũng biết, bất cứ vấn đề gì cũng luôn có nhiều mặt. Thiền Định không phải luôn luôn đưa đến những hệ quả tích cực, mà còn đưa đến những hệ quả tiêu cực. Người tu Thiền Định do không hiểu rõ về Phân Tâm Học, thiếu kiến thức về sinh học và nhiều bộ môn khoa học khác nên tự tạo ra trạng thái dồn nén về vật chất, và làm ảnh hưởng trầm trọng tới tinh thần.

Phổ thông nhất là Bản Năng Bảo Tồn, tất nhiên trong đó có bản năng tình dục, bản năng xã hội … Khi tuyến nội tiết của cơ thể vật lý phải chịu đựng một sự dồn nén, thì đến một ngưỡng nào đó nó sẽ gây ra sự đau đớn về tinh thần, có thể đưa tới thác loạn tâm lý, thậm chí là điên loạn.

Phương tiện truyền thông đại chúng gần đây cho biết là Trường Phái Công Giáo đã bị dư luận lên án ở diện rộng về vấn đề lạm dụng tình dục. Dường như Tân Giáo Hoàng đang đứng trước một cuộc khủng hoảng. Nên chăng có một sự giải quyết từ bản chất thay cho việc chỉ chữa triệu chứng? Không có gì cao hơn sự thật, cũng không có gì thấp hơn việc nói dối chính mình.

- Tam Tiểu Thư: Tôi có thể hiểu Thiền Định có thể đưa tới giải thoát?
- Ông Tổng Quản: Khái niệm giải thoát mang màu sắc của trường phái Phật giáo. Người ta nói rằng: Đời là bể khổ. Tu để thoát khổ. Thế nhưng ai đó cũng có thể tự hỏi cuộc sống này vẫn có những thú vui tương đối nào đó chứ, sao cần phải giải thoát? Có một thi sĩ từng nói ”Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc" "biết đủ là đủ, đợi đủ đến bao giờ mới đủ". Thi sĩ người Pháp ở Thế Kỷ 17 từng nói:
"Hãy bằng lòng những gì mong muốn, những gì mà Thượng Ðế muốn, đó là người thông minh. Chỉ trong trạng thái này, con người mới được thanh thản và yên ổn" (phỏng dịch từ bài thơ tiếng Pháp). Đây là cách sống an lạc rất hay.

Giải thoát là một đề tài được rất nhiều người theo truyền thống Phật Giáo đề cập tới. Nhưng nếu xét ở góc cạnh lý thuyết cũng như kỹ thuật thì có lẽ quá xa tầm tay của nhân loại. Căn cứ vào tài liệu Vi Diệu Pháp thì dường như một thực thể bất kỳ, phải đi qua một tiến trình về Thiền Định cực kỳ trừu tượng và khó hiểu để đạt đến cái mà người ta gọi là Niết Bàn.

Tài liệu này không có tham vọng để đưa chúng ta tới một cuộc viễn du đầy tranh cãi, mà chỉ hy vọng cung cấp một kỹ thuật nào đó khả thi cho hầu hết mọi người. Chúng ta đan cử một thí dụ có tính cách điển hình sau đây. Một người tu Thiền Định có tính cách không thích nói nhiều. 


Văn Chương Pháp có câu: "nói thì tốt rồi, im lặng thì tốt hơn" (il est bon de parler,il est mieux de se taire), không thích ăn uống nhiều (do suy nghĩ ăn nhiều dễ sanh bệnh tật), không thích quan hệ nam nữ nhiều do dễ sanh bạc nhược … Với những đặc điểm tâm lý này, người tu thiền định sẽ đến một Cảnh Giới tương thích gọi là Sơ Thiền Hữu Sắc. Tại Cảnh Giới này, các Thực Thể không có bộ phận sinh dục nam nữ, vì việc quan hệ nam nữ không tồn tại, không có miệng và mũi vì không có nhu cầu hấp thụ thực phẩm, không khí và không có nhu cầu nói chuyện. Ở môi trường này có một điều nổi bật là Tâm con người đứng im và hệ quả là cảm giác cực kỳ vui và hạnh phúc kéo dài dường như bất tận … Hiện tượng này chúng ta có thể kiểm tra và hỏi thăm người tu Thiền Định đã đạt Sơ Thiền Hữu Sắc.

Nói đến quan điểm Giải Thoát theo Trường Phái Phật Giáo, thì quả là một viễn ảnh khó đạt được đối với một con người bình thường. Tuy nhiên những gì Cuốn Tạp Thư trình bày ở trên thì dường như nằm trong tầm tay của bất cứ ai, nếu đọc những trang giấy này.

- Tam Tiểu Thư: Nghe ông nói vậy tôi cảm thấy mừng. Ước gì nhiều người có cơ duyên hiểu và thực hành những gì ông đã chia sẻ. Hy vọng Thần Chết phải bó tay.
- Ông Tổng Quản: Không lạc quan thế đâu Tam Tiểu Thư ơi. Mặc dù những bài viết này đã được đăng ở nhiều trang web, ở nhiều lĩnh vực khác nhau, được nhiều độc giả ở nhiều quốc gia trên khắp thế giới quan tâm đến, nhưng số lượng rất khiêm tốn; chỉ vài chục ngàn người. Trong khi đó trang web của một ca sĩ Hàn Quốc với thời gian ngắn hơn nhiều, được truy cập dường như tính bằng tỷ lần. Số lượng khổng lồ này chắc cũng làm Thần Chết phải
"choáng" nhưng chắc chắn là ông ta sẽ thích điều này vì còn cả một vương quốc đầy thần dân để trị vì, không lo bị thất nghiệp đâu Cô ơi!
 
(còn tiếp) ...

Tác giả: CTR


Ghi Chú:
Những bài viết của nhóm CTR, chỉ là sản phẩm của giả tưởng. Tuyệt đối không có bất cứ một giá trị nào, ở bất cứ lãnh vực nào. Mong quý độc giả lưu tâm!





Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 29

Có một không hai - có hai chết liền ...

Tập 29: Thiền Định & cái Chết

 

Một ngày đầu mùa Thu, đoàn Bảo Tiêu của tiêu cục XVKP buộc phải đi qua một khu đèo dốc hiểm trở. Khi hoàng hôn buông xuống, đoàn người vừa đói vừa mệt đã đụng độ với bọn thảo khấu, sơn tặc chặn đường để đòi tiền mãi lộ. Những địa điểm như thế này, ở những nước kém phát triển, cho dù có là thế kỷ 21 đi chăng nữa, thì vẫn là nơi tiềm tàng nhiều mối hiểm nguy …

Sau trận giao chiến quyết liệt, Tam Tiểu Thư chỉ bị vết thương nhẹ trên cánh tay. Khác với việc thở phào nhẹ nhõm của Tam Tiểu Thư, ông Tổng Quản lại tỏ ra rất lo lắng. Khi Tam Tiểu Thư thắc mắc về chuyện này, thì ông Tổng Quản nói rằng ông thấy vết thương đang có mủ. Vết thương tuy nhỏ, nhưng vi trùng từ đây có thể di chuyển vào dòng máu và lan rộng ra thành nhiễm trùng toàn thân (septicemia). Chuyện này có thể dẫn đến chết người. Cuốn Tạp Thư có nói là thuốc kháng sinh còn nhiều thế kỷ nữa (khoảng thế kỷ 20) mới có. Cơ thể con người chỉ có thể đề kháng với một số vi trùng, chứ không phải tất cả các loại vi trùng.

- Tam Tiểu Thư: Khu vực phi quân sự, ranh giới giữa cái Sống và cái Chết cũng chẳng khác gì vĩ tuyến 38 ở Bán đảo Triều Tiên. Ông
Tổng Quản à! Có bao giờ Thần Chết dùng các đường hầm để đi xuyên qua biên giới giữa sự Sống và cái Chết hay không?
- Ông Tổng Quản (cười): Theo cuốn Tạp Thư thì nói rằng "Thần Chết vi trùng” có thể đi qua nhiều loại đường hầm thí dụ như đường da, đường tiêu hóa, đường máu, đường tiết niệu, đường phụ khoa … và gây nên vô số cái chết do nhiễm trùng.

- Tam Tiểu Thư: Tôi thì cho rằng ai rồi cũng Chết, vấn đề là người Chết trước, người Chết sau thôi. Nhiễm trùng cũng chỉ là một trong vô vàn lý do gây Chết. Chết là chuyện trời kêu ai nấy dạ thôi ông à. Ngoài việc ông hơi bị trí tuệ, ông còn có bảo bối là Cuốn Tạp Thư nữa. Đúng là quá tầm cỡ nhen ông. Vậy nên tôi muốn hỏi ông chuyện này: Có cách nào để người ta không Chết không? Nếu có, thì việc này có ở trong tầm tay của mọi người hay không?
- Ông Tổng Quản: Thế cô không nghe bàn dân thiên hạ nói, tu Thiền có thể thoát ly sanh tử à?


- Tam Tiểu Thư: Tôi còn nhớ lần trước ông có hứa với quý độc giả
tôi là sẽ xem lại Cuốn Tạp Thư để tìm hiểu về tài liệu Luận của các Luận Sư, xem có thể giúp ích gì cho việc xây dựng thực tế một giả thuyết, 1 lý thuyết Thiền Định. Nếu làm được như vậy, thì bất cứ ai, kể từ nay trở đi, khi bước vào con đường tập Thiền Định cũng cảm thấy yên tâm phần nào, vì ít ra cũng có 1 giả thuyết. Tất nhiên bộ môn khoa học nào cũng phải có thời gian, trải qua thực nghiệm để hoàn thiện chính mình. Biết đâu có ngày sẽ có 1 lý thuyết, 1 chủ thuyết Thiền Ðịnh đáng tin cậy ra đời. Người mê tu không còn phải tự mò mẫm tìm thầy để học đạo, mà năng lực thực sự của vị Thầy đó lại không được chứng thực từ một tổ chức có thẩm quyền. Tôi toàn đi học Thiền theo kiểu được bạn bè giới thiệu. Tu được hay không thì ráng chịu. Vô tình chúng ta biến sân chơi của bộ môn Thiền Ðịnh thành một chợ đen màu mỡ, siêu lợi nhuận.
- Ông Tổng Quản: Có một tài liệu tôi muốn cô tìm hiểu khi thực hành Thiền Định là Vi Diệu Pháp. Từ từ tôi sẽ trình bày về những kiến thức của Vi Diệu Pháp ở góc cạnh ứng dụng trong Thiền Ðịnh cho cô nghe. Ngoài Vi Diệu Pháp, khi đã được sanh ra và sống dưới thân phận của một con người, có lẽ còn cần nhiều hiểu biết hơn nữa để thực hành Thiền Định. Những bộ môn khoa học ngày hôm nay là những trợ thủ đắc lực, là những viên gạch cơ bản vô cùng hữu ích. Ta có thể kể vô vàn những lợi ích của kiến thức ngày hôm nay trong việc tập Thiền Định. Những câu hỏi như: "Tôi có nên sống độc thân không? Có nên sống một mình không? Có nên vào một nơi vắng lặng sống xa loài người cho dễ tu không? Có nên ngồi Thiền Định càng nhiều giờ, nhiều ngày thì càng tốt không? Có nên nhịn đói nhiều ngày hay không?” Dường như những câu hỏi trên và nhiều câu hỏi khác, khoa học ngày hôm nay đều có khả năng trả lời làm thỏa mãn - kể cả những độc giả khó tánh nhất.

- Tam Tiểu Thư: Tôi thấy câu chuyện hôm nay có vẻ thực tế. Vậy ông tạm thời đừng nói về Con Mắt Thứ Ba hay là lý thuyết Thiền Định gì hết. Ông nói chuyện thoát ly sanh tử cho nó vui đi ông. Tôi đang bị vết thương nhiễm trùng, nên đang sợ Chết quá ông ơi.
- Ông Tổng Quản: Đồng ý với cô, tôi sẽ nói cô nghe về việc tập Thiền Định và cái Chết. Chắc chắn là con người - nói riêng
- và các sinh vật - nói chung - đều tìm mọi cách để tránh né cái Chết. Cái Chết có lẽ đồng nghĩa với khổ đau: Con người là một sinh vật tránh né khổ đau, tìm sự khoái lạc. Ðiều này hoàn toàn chính xác vì Bản Năng Bảo Tồn là bản năng cơ bản của các sinh vật. Nói một cách khác, nó chính là chúng ta.

Tất nhiên như cô đã biết, chúng ta làm nghề bảo tiêu, là một nghề sống trên mũi tên, lưỡi kiếm. Chỉ cần một sơ sót nhỏ là chúng ta có thể bị thương. Vết thương càng lớn, cơ hội nhiễm khuẩn do các vi trùng càng cao. Như trên đã nói, Cô và tôi đang sống trong thế kỷ không có trụ sinh, kháng sinh … Nếu vi trùng đi qua được một số cửa ải, và độc tố đạt đến một ngưỡng nào đó thì chúng ta sẽ chết. Một cái chết hoàn toàn được báo trước, nhưng không tránh được. Cuốn Tạp Thư còn cho biết đến cả Thế Kỷ 21, một số bệnh vẫn không chữa được.

Bình thường thì thời gian và Thần Chết là một cặp không thể tách rời. Đây mới chính xác là một "cặp đôi hoàn hảo". Thực tế cho biết, có những người bị chìm vào hôn mê trong suốt trong nhiều năm, họ vẫn giữ tuổi đời như lúc bắt đầu hôn mê. Nhưng sau 10 năm hoặc 20 năm, khi người này tỉnh lại, ra khỏi hôn mê và có ý thức với thế giới bên trong và ngoài, thì lại già đi trông thấy, từng giây từng phút. Tất cả các cơ quan của cơ thể dường như phải chấp nhận khái niệm sự hỗn loạn gia tăng, đồng biến theo thời gian, vật lý học gọi là khái niệm ENTROPIE, sinh học gọi là gốc tự do (free radical).

- Tam Tiểu Thư: À! Tôi nghe nói về gốc tự do rồi. Đúng ông, bình thường các phân tử trong cơ thể chúng ta ở trạng thái cân bằng. Dưới các tác động như ô nhiễm môi trường, tia tử ngoại, chất phụ gia thực phẩm, thuốc lá, rượu, thuốc men … thì các nguyên tử này mất đi trạng thái quân bình có sẵn, cụ thể là nguyên tử mất đi một điện tử. Việc này dường như tạo ra một phản ứng dây chuyền trong cơ thể con người. Lý do là nguyên tử bị mất điện tử này sẽ trở thành kẻ "khát máu” và đi chiếm đoạt các điện tử từ những nguyên tử lành lặn khác. Những kẻ khát máu này chính là "gốc tự do". Khi đi chiếm đoạt điện tử, nó sẽ tạo ra thêm nhiều gốc tự do mới, làm cho các tế bào bị hư hại, biến chất, dần dần dẫn tới bệnh tật, lão hóa và ngay cả ung thư nữa đó ông.
- Ông Tổng Quản: Khoa học ngày nay đổ rất nhiều tiền để nghiên cứu và cho ra đời nhiều sản phẩm chống lại gốc tự do này nhưng dường như kết quả không như mong đợi. Nói một cách khác, Tử Thần âm thầm lặng lẽ tiến gần tới con người trên con đường một chiều. Tiến trình không thể đảo ngược.

Bình thường mà nói, Cái Chết là đối thủ trực diện của Bản Năng Bảo Tồn vốn có của hầu hết các sinh vật. Hiếm thấy trong thế giới tự nhiên, sinh vật nào lại tự sát. Họa chăng chuyện tự sát chỉ có ở con người.

Quay về với thế giới thời sự, các nhà bình luận trên thế giới đều không tin là nhà lãnh đạo trẻ tuổi Kim Jong Un lại tìm đến một giải pháp tự sát. Lịch sử đã chứng minh là các nhà độc tài trên thế giới không bao giờ muốn chết. Cô hãy nhìn: Tần Thủy Hoàng với việc tìm kiếm thuốc trường sanh bất tử; rất nhiều tỷ phú khác ngày hôm nay cũng tìm đủ mọi cách để sống mãi. Thậm chí có người còn ướp xác để chờ đợi cho đến ngày khoa học tiến bộ, tìm ra cách cho con người sống mãi. Có một nhạc sĩ Việt Nam đã viết: ”... Nếu tôi còn trẻ như năm trước, sẽ đón em về …” Người hùng "gốc tự do” cho đến bây giờ vẫn bất khả chiến bại! Triết gia hiện sinh của thế kỷ trước tuyên bố 
La mort est absurde". Nhạc sĩ người Hungary đã sáng tác bài nhạc để đời, người ta quen gọi là, bản nhạc tự sát, bản nhạc của thần chết, đó là bài hát "Gloomy Sunday". Bài ca này đã làm cho nhiều người tự sát, cuối cùng chính Tác Giả cũng tự sát. Nói chung cái chết là cái gì ai cũng ghê sợ!

Văn sĩ người Pháp Malherbe vào Thế Kỷ 17 đã mô tả thần chết:

Thần chết có sức mạnh vô song,
Con người khắc khoải van xin được gì
,
Thần độc ác bịt tai giả điếc
,
Khỏi phải nghe than khóc con người
.
Người bần hàn với túp lều dưới rơm phủ
,
Cũng nằm trong định luật tử sinh
,
Ngự lâm quân canh gác đức vua
,
Chẳng cản được tử thần đến viếng
.
 

(Phỏng dịch bài thơ Stances à du Perrier)

Bồ Tùng Linh đã mô tả nấm mồ:
Cô vọng ngôn chi, cô thính chi
,
Ðậu bằng qua giá vũ như ti
,
Liệu ưng yếm tác nhân gian ngữ
,
Ái thính thu phần quỷ xướng thi
,
Nói láo mà chơi
, nghe láo chơi,
Giàn dưa lún phún hạt mưa rơi
,
Chuyện đời đã chán không buồn nhắc
,
Thơ thẩn nghe ma kể mấy lời
.
 

(Tản Đà dịch)

Văn thơ Việt Nam nói về cái chết:

Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về

Hồn còn mang nặng lời thề
.

Mai tôi chết xin đừng về thăm viếng,
Nhỏ lệ sầu khóc một cánh hoa rơi
,
Phần mộ tôi lá úa ngập như đồi
.


Do lô gic không giải quyết được vấn đề cái chết nên con người phải cầu cứu trí tưởng tượng phong phú của mình. Thậm chí là hoang tưởng, vô căn cứ. Thí dụ như chết là đoàn tụ với thân nhân đã quá cố, chết là trả hết nợ đời. Tôn giáo thì hứa hẹn một đời sống tốt đẹp hơn
đất nước tôi không ở thế gian này, mà thật ra là cuộc sống vĩnh cửu ở bên kia thế giớisống gửi, thác vềvề thế giới cực lạc” … Người ta khuyến dụ người chết và khuyến dụ chính mình như vậy.

Tử Thư Tây Tạng đã được nhiều người tin rằng đó chính là một máy định vị GPS về con đường ở bên kia cửa tử cho người chết cũng như người sống. Tuy nhiên ai cũng có quyền tự hỏi, không biết phần mềm của tài liệu này, có phải cập nhật lại cho phù hợp với tình hình thực tế hay không? Nếu cập nhật được thì bao lâu cập nhật một lần? Ai là người có thẩm quyền cập nhật? Kịch bản này không phải luôn luôn là lạc quan, nhiều Tôn Giáo lại đưa ra những kịch bản thật hãi hùng. Từ ngữ Địa Ngục hầu như phổ biến cho các Tôn Giáo. Theo các tài liệu Cận Tử trên phương tiện truyền thông đại chúng có thể truy cập được rộng rãi, thì dường như không nghe một chứng nhân nào kể lại một trạng thái Địa Ngục như các tài liệu của các Tôn Giáo thường đề cập tới. Phải chăng là những người Cận Tử, do Chết chưa đủ lâu, nên chưa thể chứng kiến được cảnh Địa ngục?

Theo truyền thuyết của trường phái Phật giáo thì SAKYA MUNI không bao giờ Chết cả. Ngài nhập Niết Bàn. Nói theo ngôn từ của Thế Kỷ 21 thì có nghĩa là Ngài đã chuyển đổi chiều không gian, khung tham khảo, cảnh giới sinh hoạt … Cơ thể vật lý của Ngài SAKYA MUNI bị nhiễm độc tố của nấm, độc vượt qua một ngưỡng nào đó nên cơ thể vật lý hư hỏng không còn dùng được nữa.

Nói như thế, thì Ngài SAKYA MUNI phải có một cái gì đó có tính chất liên tục, không đứt đoạn … Có thể gọi đó là một cái "Tôi" của chính SAKYA MUNI. Người ta có thể phỏng định như thế này: Khi cơ thể vật lý của SAKYA MUNI bị hư hỏng, Ngài sử dụng kỹ thuật Thiền Định một cách chủ động, tích cực … Có một cái gì đó đã tách ra khỏi cái xác vật lý, ra đi có ý thức, êm ái, hoàn hảo, ngoạn mục … Phải chăng đó là Luồng Tâm Thức, Phật Tánh hoặc Chân Như? Cái Chết mà người ta gọi là nhập Niết Bàn của Ngài SAKYA MUNI, là một kịch bản được tập luyện kỹ lưỡng, quen thuộc từ trước. Một kịch bản hoàn toàn mang tính chủ động; các kỹ thuật được sử dụng một cách tinh vi, tích cực và hoàn hảo.

Đối với một người bình thường, dù Chết ở bất cứ dạng nào thì có lẽ đó là
"bị chết". Họ bắt buộc phải ra đi trong sự hoảng hốt. Họ lúng túng, khiếp sợ, nuối tiếc chính mình, nuối tiếc thân nhân; vì họ chẳng có một kỹ thuật nào, không hề có một sự chuẩn bị và chắc chắn tuyệt đối không có kinh nghiệm gì về cái Chết. Nói tóm lại, cái chết là một cơn ác mộng khủng khiếp nhất, trong đời chỉ gặp có một lần, bất kể người đó là ai, từ một nguyên thủ quốc gia, một nhà tu cống hiến cả một đời người cho việc tu hành, cho đến một công dân bình thường khiêm tốn … Ðó là sự chấm dứt của tất cả mọi hy vọng. Một màn đêm mịt mù đang chờ đón, tương lai là sự tuyệt vọng, cuộc sống là sự cô đơn lạnh lẽo … Nói một cách khác, con người không những bình đẳng trước Thượng Ðế mà đồng thời cũng bình đẳng trước Thần Chết.

- Tam Tiểu Thư (nước mắt lưng tròng): Những điều ông nói làm tôi sợ lắm. Thôi ông đừng nói nữa! Tôi vốn đã sợ Chết, sợ ma … Ông lại dọa tôi nữa chắc đêm nay lại mơ thấy ác mộng. Ước gì tôi được sống mãi, không bao giờ phải Chết … vì Chết dễ sợ quá.

Bây giờ thì tôi cũng hiểu ra rồi ông Tổng Quản à! Cuối cùng ai cũng phải Chết, ông bà tôi đã Chết, ông sẽ Chết, và cuối cùng tôi cũng sẽ Chết … liệu có cách nào tránh được cái Chết dễ sợ như ông đã nói không?
- Ông Tổng Quản: Tam Tiểu Thư đừng quá bi quan. Cô nên nghĩ lại, cái đáng sợ nhất trên đời chính là sự sợ hãi. Cuốn Tạp Thư vẫn có những thông tin rất lạc quan cho chúng ta. Theo thông tin của tài liệu này thì có thể có cách không bao giờ Chết. Cách này hoàn toàn nằm trong tầm tay của mọi người, không cầu kỳ phức tạp, tốn kém và quan trọng là ai cũng làm được … Ðó là cách phá hoại hệ thống phần mềm điện tử của Thần Chết. Khi các số liệu bị mất, Thần Chết muốn gọi hồn ai thì các danh sách đã bị xóa sạch.

- Tam Tiểu Thư: Trên đời lại có chuyện đó à! Hình như ông xem phim khoa học giả tưởng hơi bị nhiều. Ông nói chơi chứ làm sao Thần Chết có máy điện toán để bị hacker tấn công?
- Ông Tổng Quản: Tôi không nói chơi đâu! Tôi chỉ minh họa tiến trình để cho cô dễ hiểu mà thôi. Cô thử nghĩ xem, nếu chúng ta có cách nào tự chuyển mình qua một hệ qui chiếu khác, một không gian khác, một khung tham khảo khác, một cảnh giới khác; thì có nghĩa là chúng ta đã tự đi ra ngoài hệ thống kiểm soát của Thần Chết. Ở những nơi đó, Thần Chết không tương thích để hiện hữu, vì sự cấu tạo của Thần Chết và những môi trường vừa nói trên có sự lệch pha. Có thể chính vì lý do này hay lý do nào khác, mà ngài SAKYA MUNI đã tự di chuyển qua nhiều lớp Thiền khác nhau; nghĩa là qua những Cảnh Giới khác nhau.

Nếu chúng ta tập luyện thành thạo trong kỹ thuật Nhập Định, chuyển đổi các lớp Định theo ý muốn, thì chúng ta có thể chọn nơi đến mà mình mong muốn. Việc này tất nhiên đòi hỏi người tập Thiền Định phải có kỷ luật bản thân chuyên cần tập luyện để có một Định Lực đáng tin cậy. Có lẽ chỉ trong tình huống này thì con người mới đào thoát thành công khỏi vương quốc của Thần Chết.

- Tam Tiểu Thư: Bản thân ông có biết chắc chắn là có những Cảnh Giới khác hoặc Không Gian khác hay không? Hay đó là chuyện ông phỏng đoán?
- Ông Tổng Quản: Tôi biết chuyện đó 100%. Ngay cả bộ môn toán học cũng hoàn toàn tiên đoán được có nhiều không gian khác nhau mà.

- Tam Tiểu Thư: Vậy ông nói nhanh đi. Tôi sốt ruột lắm rồi. Cụ thể mình phải làm sao đây ?
- Ông Tổng Quản: Ngài SAKYA MUNI đã sử dụng kỹ thuật Thiền Định trong lúc bỏ xác vật lý. Xưa nay không thiếu gì người tu Thiền Định có kinh nghiệm về cuộc sống ngoài thân xác vật lý, không thiếu gì người trong lúc Nhập Định đã nhìn thấy thân xác vật lý của mình. Kỹ thuật Thiền Định có thể là chiếc chìa khóa vạn năng tạo ra điều kỳ diệu.

- Tam Tiểu Thư: Tôi có đọc một số tham luận. Ý kiến của một số vị tự cho mình là khoa học gia thì cho là một số hiệu ứng được các người Cận Định, Thiền Định mô tả, chẳng qua chỉ là ảo giác, là phản ứng của não bộ khi thiếu oxygen .
- Ông Tổng Quản: Ngay cả đến đầu Thế Kỷ 21, có điều đáng tiếc là đại đa số các vị cho mình là khoa học gia, lại không phải là những chứng nhân của những hiện tượng nói trên.

Tuy thế chúng ta cũng nên kể tới là có những khoa học gia đã có cơ hội trở thành chứng nhân trực tiếp của những hiện tượng đó. Họ có thể giao tiếp với người đã Chết trong lúc Thiền Định, hoặc kiểm chứng một cách ngẫu nhiên trên thực tế những gì họ thấy được trong lúc Nhập Định. Họ biết trước những việc xảy ra nhiều ngày nhiều tháng, nhiều năm; và sau đó thực tế cho biết là hoàn toàn đúng … Vậy nên không thể gọi đó là ảo giác.

Tưởng nên nhắc lại là:
"Cái gì mình chưa biết không có nghĩa là không có”. 
Theo cuốn tạp thư thì kỹ thuật Thiền Định thực sự cho chúng ta trải nghiệm cuộc sống ngoài thân xác vật lý.

- Tam Tiểu Thư: Tôi hiểu rồi ông Tổng Quản à! Thần Chết là người bạn thân thiết nhất của chúng ta, thân thiết hơn bất cứ ai trong cuộc sống này. Chúng ta vừa chào đời đã có người bạn là Thần Chết. Cả cuộc đời con người là trò chơi "trốn tìm" đầy kịch tính giữa Con Người và Thần Chết. Con Người muôn đời muốn đào thoát khỏi thế giới của Thần Chết, còn Thần Chết muôn đời đi tìm Con Người để đem về làm thần dân của mình.  

 
     Chỉ có con đường Thiền Định,  
     mới đưa ta ra khỏi Vương Quốc Thần Chết.
 

Tam Tiểu Thư ngồi yên lặng nhìn vào vết thương mưng mủ trên cánh tay. Lo lắng hiện lên trong ánh mắt. Cô tự hỏi rằng với một người trình độ tu tập lơ mơ như cô, thì cô sẽ đi về đâu nếu chẳng may cô Chết vào lúc này. Đáp lại câu hỏi đó, cô chỉ nghe tiếng rì rào của hàng cây thông trong gió sớm ...

Còn tiếp …

Tác giả: CTR


Ghi Chú:
Những bài viết của nhóm CTR, chỉ là sản phẩm của giả tưởng. Tuyệt đối không có bất cứ một giá trị nào, ở bất cứ lãnh vực nào. Mong quý độc giả lưu ý!