Pages

Nâng cấp trang nhà ...

Quí độc giả thân mến!

CTR hiện đang nâng cấp trang blog hầu làm
trang nhà thêm phong phú với chức năng mới như Pháp Âm. Nếu có gì sơ xuất xin quí vị lượng thứ!


Thành thật cảm ơn quí vị
 .·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.

We are currently reconstructing our blog and are deeply sorry for the inconvenience. We will be back shortly.

Thank you




Đề mục tu tập


Đ mục 1: Sakya Muni

Phật ngồi trên tòa sen ánh vàng trong quả cầu 2cm. Xin tham khảo 
"Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 11".
Sakya Muni và Chân ngôn ...
"Om muni muni maha muni sakya muni ye soha"






.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.


Đ mục 2: Quán Thế Âm

Quán Thế Âm ngồi trên tòa sen ánh vàng trong quả cầu 2cm.
Xin tham khảo 
"Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 12".
Quán Âm Tự Tại và Chân ngôn ...
"Om mani padme hum"








.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.


Đ mục 3: Đức Mẹ Maria

Đức mẹ Maria trong quả cầu 2cm. Xin tham khảo
"Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 12".

Nếu là người Công giáo, quý độc giả có thể chọn hình tượng Ðức Mẹ Maria.
Quý vị phải nghe bằng tưởng tượng kinh Kính Mừng:

Kính mừng Maria đầy ơn phước, Ðức Chúa trời ở cùng Bà,
 Bà có phước lạ, hơn mọi người Nữ Giê Su con lòng Bà cùng phúc lạ. 
Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội,
khi nay trong giờ lâm tử. Amen




 




Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 35

Có một không hai - có hai chết liền ...

Tập 35: Trận chiến cuối cùng Armageddon  
             giữa con người và thần Chết (Phần 2)


- Tam Tiểu Thư: Thông thường thì ai cũng nghĩ giấc mơ là không có thật, nghĩa là nó "Ảo". Trong cuốn tự điển Pháp ngữ, thì họ định nghĩa "Hoang Tưởng" hay "Ảo" là thế này: “cảm giác bệnh hoạn, không được tạo ra bởi một vật có thật. Tất cả các giấc mơ là ảo giác”. Tôi nghĩ việc xuất hồn có lẽ cũng tương tự như vậy. Cá nhân tôi thì chỉ nghe nói, chứ thực tế có thấy ai xuất hồn được đâu. Tôi nghĩ hầu hết quý độc giả cũng chẳng thấy ai xuất hồn được cả, nói vu vơ thì biết lấy đâu mà tin chứ?

- Ông Tổng Quản: Để tiếp cận thực tế với vấn đề xuất hồn, thiết nghĩ chúng ta nên duyệt xét lại khái niệm "Ảo" mà người ta thường nói tới. Có người còn gọi đó là "Hoang Tưởng".

Thường thường cái gì không ở trong một trong bốn trạng thái của vật lý thì người ta gọi là
"Ảo". Dân gian mà nói thì cái gì xúc giác không sờ mó được, không cân đo được, thì người ta gọi là "Ảo", không có thật. Chỉ cần để ý một chút, quý vị sẽ phát hiện nhiều hiện tượng mà các giác quan chúng ta không tiếp cận được. Lý do là vì nó vượt qua ngưỡng của giác quan, hoặc do không có loại giác quan để tiếp cận các hiện tượng khách quan tự nhiên. Con người không thể biết trước có sóng thần, không có khả năng tìm nguồn nước như con Voi, không có giác quan để biết trước trời sẽ mưa trong nhiều giờ đồng hồ nữa như con Dê. Chúng ta cũng không có khả năng nghe siêu âm như con Chó, không thể nhìn được bức xạ nhiệt, lực tương tác hấp dẫn … Thế nhưng ai cũng biết những điều kể trên là thực sự hiện hữu.

Có những hệ thống kiến thức, khoa học khác không có quan niệm về vật chất như chúng ta, về việc cho là cái gì có thật, cái gì không có thật. Theo hiểu biết ngày hôm nay, có vào khoảng 117 nguyên tố hóa học, là những viên gạch, đã xây dựng nên thế giới khách quan muôn màu muôn vẻ. Đối với loài người chúng ta thì thế giới vật chất là như vậy. Ở những hệ thống khác, mà có lẽ chúng ta chưa phát hiện được thì lại quan niệm vật chất được xây dựng nên bằng 28 yếu tố, và số lượng yếu tố này có thể tăng giảm tùy theo không gian nó hiện hữu. Người Á Châu quen thuộc với văn hóa của Trung Quốc, thì chẳng xa lạ gì với 5 yếu tố cơ bản gọi là Ngũ Hành, bao gồm: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

Căn cứ vào hệ thống vừa đề cập ở trên, cuộc sống bình thường của con người có 28 yếu tố cấu tạo nên thế giới vật chất. Nhưng nếu ai thực hành Thiền Định và đạt được Thiền Hữu Sắc, thì các nguyên tố chỉ còn trên dưới 20. Tiến thêm lên một chút nữa, đạt được cảnh giới Vô Tưởng Định thì thế giới khách quan vật chất chỉ còn 17 yếu tố mà thôi.

Nói đơn giản dễ hiểu, cái gì mà chúng ta quan niệm vật chất ở cảnh giới của con người đang hiện hữu, thì nó lại không phải là vật chất của những không gian khác. Khái niệm vật chất chỉ có một giá trị vô cùng tương đối đối với không gian chúng đang hiện hữu.

Kiến thức này có thể giúp giải thích rất nhiều loại giấc mơ mà con người thường hay gặp. Trong lúc nằm mơ, khi đụng chạm với những hiện tượng khách quan, có thể là tích cực, có thể là tiêu cực … chúng ta âu lo, sợ hãi, vui mừng thậm chí là khóc lóc … tùy thuộc vào tình tiết, tiến trình của giấc mơ. Trạng thái tâm lý của chúng ta coi những diễn tiến của giấc mơ là hoàn toàn có thật. Chính vì lý do chúng ta chắc chắn là có thật nên mới có diễn tiến về tình cảm nói trên. Khi thức giấc, chúng ta mới gọi những diễn tiến trong giấc ngủ là Mơ. Chúng ta đang sinh hoạt với một cơ thể vật chất ở một loại không gian khác với không gian của Giấc Mơ. Phải nói rằng, con người là một sinh vật lưỡng cư. Sự thật có lẽ còn nhiều hơn cả lưỡng cư. Trang Tử thuở xưa phân vân tự hỏi, không biết mình là Bướm hay Bướm là mình.


Muốn hiểu về Xuất Hồn, chúng ta rất cần phải giải quyết được những tư tưởng cụ thể như "Ảo" là gì, "Mơ" là cái gì. Nếu không giải quyết được thì chúng ta không thể thực hiện khả năng xuất hồn. Những Giấc Mơ sâu đậm, kéo dài, với nhiều tình tiết, có thể được coi như một dạng xuất hồn ngẫu nhiên, không chủ động.

Xuất Hồn là tách ra khỏi cơ thể vật lý quen thuộc một cái gì đó có cấu tạo hoàn toàn khác với cơ thể vật lý. Nó (Hồn) có một không gian khác để sinh hoạt, để tồn tại. Các loại giác quan của nó, khác hẳn với giác quan của cơ thể vật lý. Do đó, có những vị viết sách cho là việc thấy biết của một cơ thể khác với cơ thể vật lý, mà lại giống như việc thấy biết của cơ thể vật lý, thì có lẽ tự mâu thuẫn với chính mình.

Bộ môn này có lẽ đã được con người phát hiện ra từ nhiều ngàn năm, nhưng đến nay nó vẫn hoàn toàn là mới. Nó đang chờ đợi sự khai phá, bổ túc, triển khai trên thực tế của con người.

Có lẽ việc "Thấy Biết" giống như cơ thể vật lý chỉ xảy ra trong giai đoạn chuyển tiếp (transition) một thời gian vô cùng ngắn ngủi.

Người ta e là một số vị nào đó, đã truyền bá cách tập luyện không có trên thực tế, làm cho những người tin tưởng, đã bỏ công ra tập luyện trong nhiều thập kỷ. Tất nhiên là chẳng có kết quả gì cả.

Rất có thể có nhiều quý vị đang đọc những dòng chữ này, đã từng tham khảo những tài liệu của tác giả Hoskin, còn gọi là Lạt Ma Lobsang Rampa. Tài liệu này nói về đời sống với một vị Lạt Ma và được cho là do một con mèo Thái Lan đã đọc. Có hàng chục tài liệu dạy cách tập luyện về rất nhiều lãnh vực, và lãnh vực nào cũng cuốn hút mọi người. Một trong những lãnh vực mà tất nhiên ai đã đọc loại sách vở này cũng phải quan tâm là việc xuất hồn. Chắc chắn ai cũng tự hỏi, không biết trên thế giới, có ai đã tập thành công theo phương pháp này chưa? Rất mong quý độc giả đóng góp ý kiến phản hồi, hy vọng là biết đâu có ngày vấn đề được làm rõ.

Chắc hẳn quý độc giả còn nhớ bộ phim Oan hồn (The Ghost) với bản nhạc phim nổi tiếng Unchained Melody. Trong phim, linh hồn của một người đã chết, tập đi tập lại với cố gắng làm di chuyển một lon Coca không có nước, mà quá khó khăn, không thể làm được!

Từ góc độ vật lý lý thuyết, thì có thể giải thích là vật chất cấu tạo nên một Vong Linh thì mịn hơn cấu tạo vật chất của thế giới Con Người. Rất có thể giả thuyết này mô tả ít nhiều đúng với sự thật khách quan. Chính vì các nguyên tử vật chất đối với loại thực thể như Ma, Hồn xuất ra khỏi cơ thể, người cận tử, quá trống trải, quá loãng nên mới có thể đi xuyên qua vật chất: Cánh cửa đóng, bức tường, sông, núi … một cách dễ dàng. 


- Tam Tiểu Thư: Nghe những gì ông vừa trình bày về cái mà người ta gọi là "Ảo" , tôi cũng hiểu ít nhiều và tạm đồng ý với ông. Cái "Ảo" ở nơi này là "Thật" ở nơi kia, cái "Thật" ở nơi kia thì lại là "Ảo" ở nơi này. Rắc rối thiệt đó! Ông Tổng Quản ơi, khi ông nhập định thì ông thấy Tam tiểu Thư này là ảo hay thật vậy ông?

Cách hay nhất là ông hãy chỉ cho tôi cách Xuất Hồn bằng kỹ thuật Thiền Định đi, để tôi có thể kiểm chứng chuyện “Thật như Ảo, Ảo như Thật” này ông nhé!

- Ông Tổng Quản: Ok! Bây giờ đã khuya lắm rồi. Chúng ta cần nghỉ ngơi vì ngày mai sẽ là một ngày vất vả đó.

Trong kỳ tới, tôi sẽ trình bày cho cô cùng quý độc giả cách Xuất Hồn dựa trên cơ sở kỹ thuật Thiền Định mà cuốn Tạp Thư đã đề cập đến nhé!

Tam Tiểu Thư ngồi im lặng, nhìn xuyên qua màn đêm. Không gian bên ngoài là một màu đen thăm thẳm. Lòng cô có chút gì đó hoảng sợ khi đối diện với màu trời đêm bao la nhưng tăm tối. Cô đang tưởng tượng về phút giây mình sẽ từ biệt cõi đời và suy nghĩ về sự khác biệt giữa cái Chết của Cô và cái Chết của người Tổng Quản …


Còn tiếp ...

Tác giả: CTR


Ghi Chú:
Những bài viết của nhóm CTR, chỉ là sản phẩm của giả tưởng. Tuyệt đối không có bất cứ một giá trị nào, ở bất cứ lãnh vực nào. Mong quý độc giả lưu tâm!




Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 34

Có một không hai - có hai chết liền ...

Tập 34: Trận Chiến Cuối Cùng Armageddon  
             giữa Con Người và Thần Chết (Phần 1)


- Tam Tiểu Thư: Ông Tổng Quản à! Tôi muốn hỏi ông chuyện này. Người ta hay nói là trong lúc chết thì hồn lìa khỏi xác. Ông có thể giải thích “hồn lìa xác” là như thế nào không ông?
- Ông Tổng Quản: Ok! Hôm nay để tôi nói Cô nghe một số hiện tượng truyền thống về Xuất Hồn:
 

* Xuất Hồn ngẫu nhiên còn gọi là Ma. 
* Sử dụng kỹ thuật của Thiền Định để Xuất Hồn trong lúc đang sống và lúc sắp chết.
* Sử dụng kỹ thuật Nhị Trùng Bản Ngã để Xuất Hồn (dedoublement du personnage).
* Sử dụng kỹ thuật (có lẽ là của Mật Tông Tây Tạng) để xuất hồn gọi là (Astral Travel, theo ngôn từ của Hoskin). 

- Tam Tiểu Thư: Tôi tuy trẻ người non dạ, nhưng như ông biết đó, tôi mê đọc sách vở, mê lướt web để cập nhật các kiến thức trên những trang web chuyên đề. Nói tóm lại, tôi là con người của thời đại @. Tôi hiểu chết là một hiện tượng kết thúc vòng đời của các sinh vật trong thế giới tự nhiên. Hơn thế nữa, chết có lẽ còn cần thiết nếu xét trên nhiều phương diện khác nhau. Lúc còn đi học tại nhà trường về môn Luận Lý Học, có một thí dụ mà tôi nhớ mãi. Hình như được gọi là "Tam Đoạn Luận" thì phải:

* Người ta phải chết
> Socrate là người > Socrate phải chết.

Nhân chủng học cho biết có khoảng 60, 70 tỉ nhân loại từng hiện hữu trên trái đất, và ngày hôm nay những người đó không còn nữa. Nhưng theo huyền sử của một trường phái, thì có một vị là Sakya Muni lại không bao giờ chết cả! Ngài chỉ bỏ lại cái xác phàm và nhập vào một nơi gọi là Niết Bàn thì phải. Nói như vậy, cái xác phàm được bỏ lại, thì phải có một cái gì ra đi và nhập vào Niết Bàn. Hơn thế nữa, vị này còn sử dụng một kỹ thuật được gọi là Thiền Định khá phức tạp, chủ động chuyển đổi qua nhiều lớp Thiền theo ghi lại của một số tài liệu. Nếu đúng vậy, người ta có thể tự hỏi, mà đúng hơn có lẽ ai cũng thắc mắc, là tại sao Ngài không đón nhận cái chết một cách bình thường, như tất cả mọi người? Tại sao phải nhập lớp Thiền này rồi xuất lớp Thiền kia làm gì cho nó rườm rà, phức tạp mất công? Chắc phải có lý do gì đó chứ?

- Ông Tổng Quản: Chết có lẽ là một vấn đề to lớn cho tất cả mọi người. Dù không muốn cũng phải quan tâm, vì có ai mà không chết. Khi chết, người thì mong muốn về nơi suối vàng, người thì mong muốn đến địa danh tịnh thổ, người thì ao ước sẽ nhập Niết Bàn … Căn cứ vào Tâm Lý Học, thì rõ ràng là theo tâm lý thường tình của con người, chẳng ai muốn chết cả. Cái chết là ngược lại Bản Năng Bảo Tồn. Do vậy ai cũng sợ chết. Sợ chết không những là hợp tình, hợp lý mà còn hợp pháp nữa. Chính luật pháp của con người đã sắp xếp việc giết người vào trọng tội. Ai mà không sợ chết mới là bất bình thường! Người ta hay nói là chỉ có người điên mới tự hủy hoại mình; còn những người tu thì “tự tại sinh tử”. Thế nhưng trên thực tế chúng ta thấy người điên, người tu còn sợ cái chết hơn cả người bình thường!

Muốn tìm hiểu vấn đề này, thì phải tìm hiểu lúc còn đang sống, đang sinh hoạt. Phân Tâm Học cho biết con người là một sinh vật đi tìm khoái lạc, tránh né khổ đau. Ðây là một phát biểu cơ bản, tiền đề quan trọng của bộ môn Phân Tâm Học. Kinh Patanjali thì nói “sự khao khát hạnh phúc là vĩnh cửu”.

Nếu căn cứ vào tư tưởng này, thì việc tu hành thật sự là tìm cách tránh né khổ đau về lâu về dài, tìm kiếm khoái lạc về lâu về dài. Bản chất của việc tu hành cũng chẳng có gì là cao quý hay thiêng liêng. Hình thức vị tha sự thật chỉ là che dấu bản chất vị kỷ.

Với tinh thần này, con người đã nghĩ ra nhiều phương tiện, công cụ, kỹ thuật để Xuất Hồn trong khi đang sống và có lẽ cũng sử dụng kỹ thuật này để Xuất Hồn trước khi chết. Có rất nhiều từ ngữ để mô tả kỹ thuật này.

Rất có thể quý vị nào đó đang tu Thiền Định, trong lúc Nhập Định theo trường phái nào đó, quý vị đã ngẫu nhiên xuất ra khỏi cơ thể của mình một con người hay một cái gì đó, mà chúng ta không biết gọi đó là cái tên là gì cho chính xác.

Không cần nói ở đâu xa. Trong những thập kỷ trước tại Sài Gòn, có một trường phái đã xuất hiện, người ta quen gọi là trường phái Xuất Hồn. Trường phái này có một kỹ thuật hơi giống một trường phái Yoga, họ lấy ngón trỏ của bàn tay để bịt đuôi mắt, dùng ngón cái để bịt tai. Tập trung tư tưởng vào đỉnh đầu, gọi là Hà Đào Thanh. Theo trường phái này thì kỹ thuật trên, sẽ làm khai mở Luân Xa thứ 7, từ Luân Xa này, Tiểu Linh Quang là hồn của mình, sẽ thoát ra từ
Hà Đào Thanh, đi lên Thượng Giới để học đạo. Cuộc du hành này có thể có hai khả năng: 

* Một là đi ở trong cơ thể của mình gọi là tiểu vũ trụ. 
* Hai là đi ra ngoài cơ thể của mình gọi là đại vũ trụ, nơi đây có thể gặp các Thực Thể có kiến thức cao hơn loài người, có nhiều điều để cho con người phải học. Con người đến trái đất là điều cần thiết, vì trái đất là một trường học cần thiết, một cơ hội hữu ích cho sự tiến hóa của bản thân. Khi chết, hồn của mình gọi là Tiểu Linh Quang, sẽ sát nhập làm một với hồn của Thượng Đế gọi là Đại Linh Quang. Có rất nhiều người tu theo trường phái này đã tự thuật các trường hợp xuất hồn của mình. Có vị đi du lịch lên Ðà Lạt, trong lúc Thiền Định tại một căn phòng của khách sạn, ông đã xuất được cái hồn ra khỏi thân xác, nhưng đụng phải cô vợ, nên quay về bản thể. Ðó là lời tâm sự của một người sau 23 tháng tu Thiền Định. Có vị lại kể rằng lúc xuất hồn ra đi bằng xe xích lô, đến một nơi nào đó có vị quan đang xét xử các hồn. Đến lượt vị này khai là có ăn chay, thì dường như vị quan xét xử có hảo cảm.

Cùng thời gian này ở Long Thành cũng có một trường phái được mô tả là dạng trường phái Xuất Hồn. Người đứng đầu môn phái này lúc trước là giám đốc của một trường trung học. Tất cả mọi người đều tu Thiền Định, ngủ ngồi và không có tài sản gì cả. Tài sản của cá nhân chỉ là một túi nhỏ, có lẽ chỉ đủ để đựng quần áo. Trong số này hình như có một nữ tu thường biết trước những việc sẽ xảy ra. Trước đó cô từng mở được Huệ Âm. Theo lời cô kể lại là cô thường thấy ma quỷ liếm thức ăn trước khi người ta ăn. Cá nhân người đứng đầu trường phái này đã từng viết một tài liệu nhỏ nói về diễn tiến của việc Xuất Hồn.

Thời gian này trường phái Thông Thiên Học dường như có ảnh hưởng lớn tại miền nam Việt Nam. Dó đó từ ngữ Chân Sư khá phổ thông trong giới tu Thiền Định. Việc xuất hồn để đi tìm các Chân Sư, để học đạo, được nhiều người quan tâm.

Mặt khác phải kể tới một câu chuyện vô cùng ấn tượng, được phổ biến rộng rãi vì nội dung bình dân, đơn giản. Đó chính là câu chuyện “Cô Ba Cháo Gà”.
 

- Tam Tiểu Thư: Câu chuyện đó ra sao ông? Tôi chưa nghe kể lần nào.
- Ông Tổng Quản: Có thể nhiều quý vị chưa biết, chúng tôi xin phép tóm lược câu chuyện: Cô Ba cháo gà tất nhiên là làm nghề bán cháo gà. Cũng như mọi ngày, cô mua gà sống về để hôm sau làm thịt bán cháo gà. Tối cô nằm ngủ, có một con gà trống đến nói với cô “sao mày lại giết tao”. Cô Ba hỏi lại “ông là ai mà bảo tôi giết ông?”, con gà trả lời: “tao là ông nội mày, là con gà trống đó”. Kể từ đây, cô ba có nhiều dịp đi tham quan địa ngục, nhiều nơi nhiều lúc … Từ nội dung cho đến văn chương của câu chuyện hết sức là đơn giản bình dân cho nên dễ đi vào hồn người. Không biết có phải tại lý do này không, mà có nhiều trường phái Xuất Hồn, xuất hiện tại miền Nam Việt Nam vào lúc bấy giờ.
 

- Tam Tiểu Thư: Ông Tổng Quản ơi! Thần Chết có nhiều vũ khí sinh học hủy diệt hàng loạt: Bệnh tả, dịch hạch, bệnh than, lao, sốt rét, Zona … đều bị Iron Dome của con người đánh chặn thành công. Nền y khoa tiến bộ hiện nay đã giúp kéo dài tuổi thọ con người. Tuy vậy, cuối cùng thì ai cũng phải chết. Khốn khổ nhất là mình chẳng biết sẽ chết vào lúc nào và chết thì sẽ đi về đâu. Tôi nghĩ nếu bây giờ mình có cách nào làm cho hồn lìa khỏi xác một cách chủ động theo ý muốn của mình, biết điều gì đang chờ mình sau khi chết, trước khi Thần Chết gởi fax hoặc email thì hay quá ông nhỉ! Đây đúng là "Trận Chiến cuối cùng Armageddon giữa Con Người và Thần Chết".
- Ông Tổng Quản: Đây là một cuộc chiến âm thầm, khốc liệt và đầy kịch tính. Lịch sử cho biết, dường như đã có người sử dụng kỹ thuật, kế sách gọi là “Kim Thiền Thoát Xác”. Nói một cách nôm na, đó là phương thức Xuất Hồn trước khi Thần Chết kịp đến. Về nguyên tắc, đây là một kỹ thuật logic, một chiến thuật rất đáng quan tâm. Tuy vậy thì chuyện này cũng giống như tất cả các bộ môn khoa học khác, về cơ bản thì cách thức là có, nhưng liệu con người có đủ trình độ kỹ thuật để thực hiện ý đồ của mình hay không?

Mặt khác, lý thuyết này cũng gặp rất nhiều bất cập, hạn chế. Người ta đã giả thuyết là ngay từ thuở Sakya Muni còn tại thế thì đã có thuyết Duy Vật (Materialisme). Ai cũng biết theo chủ thuyết này thì “Óc tiết ra Linh Hồn” giống như mũi tiết ra nước mũi. Toàn bộ chỉ là vật chất. Vật chất ở đây được hiểu theo nghĩa thô thiển nhất. Với quan niệm này thì sẽ bị khái niệm Entropy chi phối một cách triệt để. Nói cách khác là sự hỗn loạn sẽ đồng biến với thời gian, lão suy, gốc tự do … và tiến trình này không thể đảo ngược. Con người mỗi ngày sẽ già đi và đến gần cái chết hơn. Nếu chấp nhận chủ thuyết này, thì con người bó tay, đầu hàng Thần Chết vô điều kiện. Thật vậy, tiên đề của chủ thuyết này là một trận thua trông thấy rõ ràng. Chẳng có trận Armageddon nào cả. Chẳng thể nào chiến đấu với Thần Chết được vì toàn bộ con người chỉ là vật chất. Chết là Chết. Có thế thôi!

Nhiều người cho là Trường Phái Phật Giáo không phải là một Tôn Giáo. Cụ thể là nó không có tín điều như mọi Tôn Giáo bình thường mà chúng ta thường gặp. Thực tế mà nói, ít nhiều nó mang màu sắc Duy Vật và Vô Thần. Thật vậy, với Chủ Thuyết Vô Ngã (Anatmavada) thì tình hình về việc Xuất Hồn chẳng có gì là hứa hẹn cả. Ở đây chúng ta không có ý định tạo thêm những cuộc tranh cãi (vì chuyện này đã có thừa rồi) về học thuật, mà chỉ có ý định trình bày về thuyết Vô Ngã là ngược lại với thuyết Hữu Ngã (Pudgala). Người ta thường cho là Ngài Sakya Muni chính là bậc Thầy của thuyết Vô Ngã.

Với thuyết Vô Ngã này, trên thực tế đã tạo ra hệ quả khó khăn trong việc tu Thiền Định. Vì nếu không có Ngã, thì ai tu Thiền Định? Sau nhiều lý giải trong kinh sách thì dường như vẫn không có câu trả lời thỏa đáng. Kỹ thuật Xuất Hồn sẽ là một việc không thể nào thực hiện được nếu Vô Ngã. Nói một cách đơn giản và thực tế, thì tôi thậm chí còn không có một cái Tôi nào, thì lấy cái gì để xuất ra khỏi cơ thể vật chất, lấy cái gì tách ra khỏi cơ thể vật lý? Việc tu Thiền Định cũng khó khăn không kém. Tại sao vậy? Vì muốn quan sát các Tâm cấu tạo nên các lớp Thiền Định để mình biết được mình ở lớp Thiền Định nào thì không có sở hữu chủ! Ai sẽ là người quan sát? Còn rất nhiều hệ quả, khác từ thuyết Vô Ngã mà thiết nghĩ ai cũng cảm thấy lúng túng.
 

- Tam Tiểu Thư: Càng ngày tôi càng thấy ông đích thị là tu theo “Ngoại Đạo”. Vô Thường, Khổ, Vô Ngã là Tam Pháp Ấn của Phật Giáo, mà sao ông nói thế? Ông làm sao giỏi hơn Sakya Muni được mà dám nói Sakya Muni là “sai” chứ?
- Ông Tổng Quản: Phải chăng đây là một hệ quả của mô hình Tư Duy Vô Ngã giáo điều của Trường Phái Phật giáo? Nếu có ai nghĩ cái gì khác với mình thì lập tức gán ngay cho một nhãn hiệu Ngoại Đạo! Ai cũng biết một điều là cái gì mình không biết không đồng nghĩa với việc không có.

Tuy nhiên, tưởng người ta cũng nên quan tâm tới một cách lý giải khác về khái niệm Vô Ngã. Ðầu tiên, phải nói ngay Vô Ngã không có nghĩa là Duy Vật, mà chỉ ám chỉ cách cấu tạo và tính chất của các Thực Thể ở các Cảnh Giới khác nhau. Các Thực Thể cùng chung một Cảnh Giới có tính chất cơ bản là “Vạn Vật Đồng Nhất Thể”. Thí dụ ở thế giới loài người, vật chất là vô tri hay hữu tri, nguồn gốc đều do cấu tạo từ khoảng 117 nguyên tố hóa học. Do đó, dù là cái cây, con Mèo, cái bàn … không thể có một cái Tôi riêng biệt, thường trực, vĩnh hằng. Vì tất cả đều có một mẫu số chung là các nguyên tố hóa học. Các thực thể này bị quy luật Entropy chi phối một cách triệt để. Do đó, nó luôn luôn biến đổi. Tài liệu “Thắng Pháp Tập Yếu Luận”, có đề cập đến Luồng Tâm Thức liên tục trôi chảy, từ đời sống này qua đời sống khác. Hình như nó chính là Sở Hữu Chủ của các loại Nghiệp Lực tích cực cũng như tiêu cực.

Ngoài ra tất nhiên còn có thể có nhiều cách giải thích khác nữa.

Vào thời bấy giờ có hai chủ thuyết thịnh hành là thuyết Duy Vật và thuyết Duy Tâm. Có học giả cho là Sakya Muni chọn con đường Trung Đạo, không nghiêng về một chủ thuyết nào. Do đó, nếu đồng hóa chủ thuyết Vô Ngã với thuyết Duy Vật thì e là không tương thích. Điều này mâu thuẫn kịch liệt với lý thuyết Trung Đạo của Sakya Muni.

- Tam Tiểu Thư: Cuộc Chiến với Thần Chết thực sự là một trận chiến không khoan nhượng. Ông Tổng Quản à! Tôi nghĩ tốt nhất là ta nên ứng dụng chiến lược quân sự của loài người cho nó thực tế đi. Tôi còn nhớ trong trong tài liệu “De la Guerre” của tướng CLAUSEWITZ có một câu nói để đời: “Muốn hòa bình phải lo chiến tranh”. Có lẽ đối với Thần Chết cũng không ngoại lệ. “Hạ thủ vi cường”, “đánh phủ đầu”, “Tẩu đào vi thượng sách” coi bộ hơi bị “trí tuệ” nha ông. Chúng ta tự biến đi trước khi Thần Chết kịp đến là thượng sách của … thượng sách! Bất kể tôi là cái gì: Hồn - Vong linh
- Luồng tâm thức - Chân tâm - Phật tánh - Chân như … hoặc bất cứ cái gì khác cũng chẳng thành vấn đề. Tôi cũng như quý vị độc giả đều mong muốn là khi chết sẽ đến được nơi có hạnh phúc, có đời sống tốt. Đó là vùng đất hứa, Tịnh Thổ (nói theo kiểu Trung Quốc của Tuệ Viễn) hay vườn Địa Đàng đều tốt cả. Nếu chỉ ngồi lý luận Vô Ngã Hữu Ngã, rồi vẫn làm bạn với Thần Chết, thì tôi e là có quá nhiều bất trắc, lành ít dữ nhiều. Ngày nào đó Thần Chết lại nhiệt tình vui tánh, dẫn mình đi chơi rồi đưa ngay đến Địa Ngục để làm thủ tục nhập cảnh … thì đúng là chết dở!

Người ta hay nói khi mình chết thì cũng tương tự như mình nằm mơ. Khi nằm mơ, ai cũng từng thấy mình đi lang thang vô định, bay bổng khi cao khi thấp, chẳng biết đi về đâu. Thậm chí còn gặp ác mộng rất đáng sợ. Tôi e ngại là khi chết, nếu những hiện tượng tương tự như nằm mơ có thể xảy ra thì kinh khủng quá. Tôi hy vọng những điều nằm mơ chỉ là ảo. Nó không có thật.

- Ông Tổng Quản: Cuốn Tạp Thư có đề cập tới 2 vấn đề mà Cô vừa nói ở trên:

* Liệu con người có một khả năng kỹ thuật nào đó, để đi ra khỏi thân xác vật lý, trước khi thân xác vật lý bị hư hỏng hoàn toàn hay không?
* Quan niệm phổ thông về cái mà người ta thường gọi là “Ảo”.

Ðiều cô đưa ra giả thuyết về một cái chết tự nhiên ít nhiều giống như người nằm mơ, không ai dám nói là không có khả năng xảy ra! Đúng như Cô nói, cái chết bình thường có thể diễn ra theo mô hình một cơn ác mộng. Căn cứ vào kinh nghiệm của những người Cận Tử (nếu chúng ta tin là có thật) thì không nghe tả lại người chết rơi vào tình huống quá xấu. Nhưng sau thời gian Cận Tử thì việc gì sẽ xảy ra? Có lẽ không ai là không biết đến tác phẩm nổi tiếng Tử Thư của Tây Tạng đã đưa ra lộ trình người ta phải trải qua sau khi chết. Thế nhưng nếu so sánh với những tài liệu Cận Tử ngày hôm nay thì có một sự chênh lệch, khác biệt quá xa. Ðịa ngục của các tôn giáo nói chung dường như không có chỗ đứng trong các tài liệu cận tử.

Người ta chỉ có thể nói thế này: Nếu chết mà không có một sự chuẩn bị nào cả, thì người chết sẽ rơi vào tình trạng lúng túng thiếu kinh nghiệm. Ngược lại, nếu có sự tập luyện tinh thần như dạng Thiền Định chẳng hạn, tùy theo chất lượng của từng cá nhân. Nếu tu Thiền Định thành công thì Sống và Chết là như nhau. Nó gần như không có sự thay đổi. Có thay đổi là thay đổi cách sinh hoạt mà thôi.

Rất có thể vì lý do nêu trên và để ngăn ngừa tình huống xấu xảy ra, ngăn ngừa việc mất kiểm soát về tình hình bản thân vào lúc chết, nên ngài Sakya Muni đã sử dụng một kỹ thuật gọi là Thiền Định. Đây là một kỹ thuật được Ngài sử dụng rất thuần thục, quen thuộc, làm chủ được các tiến trình. Với kỹ thuật này Sakya Muni đã bỏ lại cơ thể vật lý và đi ra khỏi cuộc sống thế gian. Sau này có những tài liệu cho là Sakya Muni đã chuyển đổi qua lại nhiều lớp Thiền Định trước khi nhập Niết Bàn. Điều này có lẽ chỉ là những dự đoán của những tác giả sau này. Ai cũng biết Ấn Ðộ là một xứ sở không được ghi lại lịch sử, không có chữ viết trong nhiều trăm năm, một xã hội phân hóa với 4000 đẳng cấp, với vô số Thổ Ngữ. Với hiện trạng này có thông tin nào đáng để người ta tin cậy?

Việc Xuất Hồn là một thao tác được rất nhiều tác giả, từ Cổ chí Kim, từ Đông sang Tây đề cập tới. Như đã nói ở phần trên, Việt Nam cũng có rất nhiều trường phái Xuất Hồn. Một vị ở trường phái Khất Sĩ có kể lại việc Xuất Hồn của mình với nội dung như sau: Khi Xuất Hồn thì bay trên thành phố Sài Gòn và nhìn thấy đường xá và các chi tiết thành phố Sài Gòn. Trường phái bây giờ gọi là Năng Lượng Sinh Học. 


Cách đây khoảng 100 năm, ở bên Pháp có dạy 3 giai đoạn để Xuất Hồn. Để chứng minh là có Xuất Hồn, họ cho biết là có thể để lại vân tay trên bột gạo ở một địa điểm nào đó. Tài liệu của một vị tự xưng là Lạt Ma Tây Tạng cũng đề cập tới cách tập Xuất Hồn gọi là (Astral travel). Theo vị này người ta xuất một cái hồn giống như con người của mình. Cái hồn này được nối với cơ thể vật chất bằng những sợi ngân tuyến (Silver cord). Cái hồn có khả năng đi càng ngày càng xa. Rồi cũng như vị Khất Sĩ nào đó mô tả là bay ở trên không giống như đi máy bay. 

Cái đáng quan tâm nhất là việc mô tả về cao độ (Altitude). Theo mô tả về cảnh trí dưới đất mà người xuất hồn nhìn thấy, thì dường như cái Hồn không bay cao lắm, có lẽ chỉ vài chục thước hay vài trăm thước.  

Từ đây suy ra rằng, Hồn cũng phải có cơ quan thị giác cấu tạo tương tự như cơ thể vật lý, không bị cận thị, viễn thị, loạn thị Nói chung là không có bệnh tật về mắt thì mới có thể thấy rõ như vậy. Những người nói trên đều sử dụng kỹ thuật Thiền Định hay ít hay nhiều giống kỹ thuật Thiền Định để Xuất Hồn.

- Tam Tiểu Thư: Ông Tổng Quản à! Nếu như vậy thì cấu tạo của cái Hồn này có giống như cấu tạo của cái Xác không ông? Tôi nghĩ có lẽ nó phải khác nên người ta mới phân biệt được cái này là Hồn, cái kia là Xác, đúng không ông? Nếu khác, thì cụ thể nó khác nhau như thế nào?
- Ông Tổng Quản: Cấu tạo của cơ thể Hồn này về mặt vật chất, không thể nào giống y như cơ thể vật lý. Cụ thể là, nếu chúng ta quy ước với nhau cơ thể vật lý có 28 yếu tố, thì cơ thể Hồn về mặt vật chất, chỉ có trên dưới 20 yếu tố (căn cứ vào tài liệu Thắng Pháp Tập Yếu Luận). Do đó, nếu ai có một chút kiến thức chuyên ngành, kèm với kinh nghiệm về Thiền Định, thì cảm thấy vô cùng hoang mang, vì nó mâu thuẫn từ tiên đề. Thực tế cho biết, nếu hiểu như thế này, có nghĩa là cái Hồn, cũng có một cấu tạo vật chất giống như thân Xác vật lý, thì chúng ta không bao giờ tập được việc Xuất Hồn.

- Tam Tiểu Thư: Càng nghe ông nói tôi càng rối. Ban đầu thì ông nói có nhiều người Xuất Hồn ra được. Sau đó thì ông nói theo tài liệu “Thắng Pháp Tập Yếu Luận” thì Hồn có cấu tạo vật chất gồm khoảng 20 yếu tố (ít hơn thể xác 8 yếu tố). Rõ ràng cấu tạo của Hồn cũng là vật chất giống cái Xác. Cuối cùng thì kết luận rằng nếu cái Hồn có cấu tạo vật chất giống như cái thân Xác, thì không thể xảy ra Xuất Hồn được. Nghe ông giải thích thế, thì tôi cho là thực sự chuyện Xuất Hồn chỉ là hoang tưởng ảo giác thôi ông à!
- Ông Tổng Quản: Người ta quan ngại rằng, việc mở khóa tập huấn cho người muốn tập kỹ thuật Xuất Hồn đã được viết, được dạy bởi những người có lẽ chỉ Xuất Hồn bằng lý thuyết; nghĩa là bản thân họ chẳng Xuất Hồn được. Do đó, mới đưa ra những hướng dẫn hình như không phù hợp với thực tế.


Còn tiếp ...

Tác giả: CTR


Ghi Chú:
Những bài viết của nhóm CTR, chỉ là sản phẩm của giả tưởng. Tuyệt đối không có bất cứ một giá trị nào, ở bất cứ lãnh vực nào. Mong quý độc giả lưu tâm!




Con mắt thứ ba: Xuyên Vân Kiếm Pháp 33

Có một không hai - có hai chết liền ...

Tập 33: Những loại Con Mắt Thứ 3 Dân Gian  
            (gọi là mở HuÂm - Psychic Medium - Clairvoyance)


- Tam tiểu Thư: Ông Tổng Quản ơi! Càng ngày tôi càng bị rối. Ông cứ nói có nhiều loại Con Mắt Thứ 3, rồi lại tiếp tục nói con mắt thứ 4, thứ 5. Sau đó lại đề cập tới
Con Mắt Thứ 3 Dân Gian hay còn gọi là Huệ Âm. Ông nói nhiều vậy sao tôi hiểu được? Ông nói đơn giản hơn đi ông à!
- Ông Tổng Quản: Đầu tiên chúng ta quy ước với nhau để định nghĩa
Con Mắt Thứ 3. Con Mắt Thứ 3 là một công cụ, một phương tiện, một loại giác quan, một loại lực hay năng lượng chưa xác định được. Nó giúp cung cấp cho chúng ta các thông tin bên ngoài những thông tin do con mắt vật lý thông thường cung cấp.

- Tam Tiểu Thư: Nếu định nghĩa như vậy thì các công cụ do con người chế tác ra, cũng có thể gọi là một dạng của
Con Mắt Thứ 3. Thí dụ như những công cụ quá phổ biến là máy vi tính, iPhone, iPad đó … các công cụ gọi là sensors được trang bị trên các xe hơi các công cụ Avionics được trang bị trên các máy bay tàng hình.
- Ông Tổng Quản: Cô chỉ mới đúng một phần nào thôi. Những sản phẩm nói trên thuộc về lãnh vực vật chất và con người cơ bản làm chủ được các quy luật cơ học của các công cụ nói trên.
Con Mắt Thứ 3 mà chúng ta đang đề cập tới thì nó lại nằm ngoài phạm vi của khoa học ngày hôm nay cũng như ngày mai. Nó thuộc về một thể loại khác hẳn. Nếu vật lý hóa nó, thì có thể gọi đó là lực hay năng lượng chưa xác định được. Nó thuộc về một dạng chất liệu thậm chí chưa có cả trong mức độ khái niệm.

Khoa học ngày hôm nay hình như chưa có một bộ môn nào, có thể làm vai trò chiếc cầu nối, khả dĩ bắc cầu cho hai loại kiến thức ngày hôm nay và tương lai. Thật ra bộ môn này, dường như đã được con người phát hiện ra từ thuở xa xưa bằng những phương tiện đặc biệt như: Trầm Tư Mặc Tưởng, Tĩnh Tâm, Thiền Định … Họ cũng đã từng xây dựng ra lý thuyết, nhưng vấn đề là chúng ta đọc không hiểu, nên không xây dựng được một chủ thuyết mang tính chất khả thi, thực tiễn. Do đó, các công cụ khoa học dù tinh vi cách mấy, mà con người tạo ra trong thế kỷ 21, dường như đã bước đến giới hạn. Khoảng cách giữa trái đất của chúng ta và các hành tinh xa xôi được tính bằng năm ánh sáng. Khoa học hiện đại đang đứng trước những cuộc khủng hoảng. Nhưng lần này khác với những lần trước, khó có thể vượt qua.

- Tam Tiểu Thư: Khi ông nói với tôi là
Con Mắt Thứ 3 Dân Gian, thì tôi hình dung ra một cái gì đó rất phổ cập và bình dân. Nhưng khi ông càng giải thích, thì hình như chẳng bình dân chút nào, nếu không muốn nói là quá khó!
- Ông Tổng Quản: Cô thử bình tâm nhìn lại tiến trình lịch sử của nhân loại. Cô cũng như tôi, chúng ta bị bao quanh bởi những vỏ bọc quá chắc chắn của khoa học hiện đại, tôn giáo, những khái niệm, những chuẩn mực kinh điển … Muốn phá vỡ những vỏ bọc đã từng giam hãm chúng ta về mặt tinh thần qua nhiều ngàn năm như vậy, dĩ nhiên không phải là một việc làm dễ chịu. Khi những trường phái tôn giáo nhìn vào những suy nghĩ, những hành động của chúng ta, họ sẽ cho chúng ta là những tội đồ đáng thương hại, là những kẻ phản đạo, sa tăng … Còn các khoa học gia thì đánh giá chúng ta là loại khoa học giả tạo, là kẻ thù của khoa học … là hoang tưởng ảo giác, điên loạn …

Kể từ khi khoa học thực nghiệm ra đời, người ta đã cho là tòa tháp khoa học quá hoành tráng và vững chắc. Việc duy nhất cần làm chỉ là tô điểm thêm cho mỹ lệ, hoành tráng. Nhiều Giáo hoàng của vật lý lý thuyết đã tỏa sáng trên bầu trời khoa học như: Mac Planc, Einstein, Stephen Hawking … Thế nhưng cuộc sống thực tế của con người thì vẫn sanh xuất cao, tử xuất cao, nghèo nàn, thất học … Con người có lẽ cần những vị Giáo Hoàng thực tế hơn; những vị Giáo Hoàng có thể giúp con người cách thức thoát khỏi cảnh nghèo đói bần hàn cùng những khắc khoải âu lo khác của đời sống. Chính vì những lý do này, con người cần tới một công cụ, phương tiện để đáp ứng được nhu cầu hàng ngày của mình. Dù là nguyên thủ của quốc gia, lãnh tụ tôn giáo, người dân khiêm tốn … đều cùng mang nặng những âu lo của thân phận con người. Ai cũng muốn biết việc gì đang và sẽ xảy ra cho mình trong tương lai. Bộ môn tương lai học được giảng dạy ở các nhà trường thì lại chưa đủ sức thuyết phục trên thực tế.

- Tam Tiểu Thư: Ông hoàn toàn đúng. Vậy người ta phải làm sao hả ông Tổng Quản? có cái gì để lấp khoảng trống này?
- Ông Tổng Quản: Có một cách mà con người hay làm là cầu cứu tới một thế giới khác với thế giới Dương mà con người đang sinh hoạt. Nó hay được gọi là thế giới Âm bao gồm Vong Linh của những người đã chết hoặc những Thực Thể không rõ nguồn gốc. Từ ngữ dân gian Việt Nam gọi những người làm công việc này là: Đồng Cô, Bóng Cậu.


- Tam Tiểu Thư: Ông Tổng Quản à, thời đại này là của internet, của thành tựu thuốc Truvada chống lại căn bệnh thế kỷ AIDS, mà mình nói chuyện như thế này, e là người ta chê mình lạc hậu, mê tín!
- Ông Tổng Quản: Đối với đại đa số quần chúng thì việc nhận xét như vậy là không thể tránh được, có thể còn tệ hơn nữa. Chúng ta còn nhớ câu chuyện: Khi hai anh em người Mỹ phát minh ra máy bay, trong buổi trình diễn, một tờ báo lớn và uy tín của nước Mỹ đã mô tả “chỉ là một bước nhảy dài chứ không phải là bay”! Pasteur khi phát hiện ra vi trùng, ông cố thuyết phục mọi người để chống lại lý thuyết ngẫu sinh, nhưng chẳng ai nghe … Những câu chuyện khoa học là những câu chuyện hài hước đầy kịch tính, trộn lẫn vị mặn của nước mắt.

Trong thế giới học thuật, người ta không lạ gì tên tuổi của những tác giả nổi tiếng thế giới: Blavasky, Barbara Ann Brennan, Hoskin và một con Mèo Thái Lan … Những tác phẩm nói trên là thành quả của Huệ Âm (Psychic medium, Clairvoyance) đó cô. Ở miền Tây Việt Nam, có Tôn Giáo đã ra đời bằng công cụ kể trên.

Căn cứ vào tài liệu không gian hàng không của Hoa Kỳ, Ðại tá Charles Lindbergh, người ta thường gọi ông là “L’ aigle solitaire“. Vào năm 1927, ông đã bay trên chiếc máy bay “Spirit of Saint Louis, lần đầu tiên vượt Đại Tây Dương, với 33 giờ rưỡi bay liên tiếp không ngừng. Ông kể lại là ở những giờ cuối cùng, ông dường như mất ý thức, các con ma đã đi qua, đi lại xuyên qua thân máy bay một cách vô tư, đưa các thông tin cho ông để lái máy bay, cuối cùng đã đến đích mình mong muốn"


- Tam Tiểu Thư: Dựa vào các thông tin mà ông vừa đưa ra, thì hình như có một thế giới của những người đã chết rồi và những Thực Thể không rõ nguồn gốc khác có thể ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của chúng ta. Việc những người đã chết là một hiện tượng khá phổ thông, mà hầu hết các người trưởng thành ít nhiều đã từng là chứng nhân hoặc được nghe kể lại. Trường hợp của đại tá Charles Lindbergh mang đầy tính chất ngẫu nhiên. Tôi muốn hỏi ông là mình có cách nào chủ động để có thể giao tiếp với những người đã quá cố không?

- Ông Tổng Quản: Theo thông tin của Cuốn Tạp Thư mà tôi nhớ không lầm, thì bên Mỹ có treo giải thưởng 700 ngàn hay 1 triệu đô la gì đó, cho ai thực hiện được việc giao tiếp với người đã chết. Tôi không biết đến nay có ai làm được chưa. Thôi ta quay về Việt Nam nhé. Gần đây có một nhà ngoại cảm nữ rất nổi tiếng, dường như cô mở được Huệ Âm. Sau khi bị chó dại cắn, thì cô có khả năng này. Thực tế là Cô đã tìm ra rất nhiều người đã chết trong chiến tranh. Theo lời Cô kể lại là có khi Cô gặp một Vong Linh nào đó, lại cho các thông tin về các Vong Linh khác. Bản thân Cô chưa hề tham dự một khóa huấn luyện nào cả, có lẽ việc này mang tính chất tự phát sau khi có một cú sốc quá mạnh. Việc này cũng thường xảy ra với nhiều người trên thế giới. Việc làm của Cô được xã hội đánh giá rất cao vì tính chất đạo đức và phúc lợi. Trên thực tế đã chứng minh Cô có khả năng thấy biết đi ra ngoài giới hạn của con mắt vật lý bình thường.

- Tam Tiểu Thư: Nếu những thông tin mà ông đưa ra là chính xác, khách quan, thì việc thế gian gọi là Huệ Âm, mở Con Mắt Âm, là một việc làm đáng khuyến khích. Nó mang lại tín hiệu tích cực, nên phát triển rộng ra, mang lại lợi ích cho nhân quần, xã hội.
- Ông Tổng Quản: Tôi thường nói với cô là cái gì cũng có nhiều mặt. Việc mở Huệ Âm cũng có góc cạnh tiêu cực của nó. Số người mở Huệ Âm giả nhiều vô số kể, tự cho mình là Đồng Cô, Bóng Cậu nào đó, mục đích để lợi dụng tiền bạc, tình dục … là rất phổ biến ở bất cứ thời đại nào và ở bất cứ nơi nào. Chẳng có một tổ chức nào quản lý vấn đề này cả. Thực tế ngay tại Việt Nam, chẳng thiếu gì các cô các bà, tán gia bại sản vì những lời tiên tri của Thần Thánh.

- Tam Tiểu Thư: Câu chuyện có vẻ phức tạp hơn tôi nghĩ rất nhiều!
- Ông Tổng Quản: Không phải chỉ những người Ðông Phương triển khai kỹ thuật này trên thực tế, mà Phương Tây từ xưa cũng triển khai những kỹ thuật tương tự. Thế nhưng họ không có một lý thuyết nào để giải thích về vấn đề này cả. Có lẽ các Vong Linh Tây phương hiền lành hơn các Vong Linh Á Châu cho nên không thấy đề cập tới phản tác dụng.

Người Ðông Phương, với kỹ thuật Trầm Tư Mặc Tưởng, Tĩnh Tâm, Thiền Định, họ có một công cụ để khám phá thế giới mà con mắt thường không thấy được. Các Vong Linh có thể chia ra rất nhiều chủng loại. Việc này lệ thuộc vào tiến hóa từng cá thể, lệ thuộc vào Cảnh Giới mà họ đang sinh hoạt. Do đó, những thông tin họ mang lại có thể rất sai lầm. Cảnh Giới càng thấp, thông tin càng sai lệch. Cảnh giới càng cao, thông tin mang nhiều tính chất tích cực hơn.

Một điều rất đáng quan tâm là các thông tin mà họ mang lại cho chúng ta, không phải là tặng phẩm từ thiện, không phải là hàng viện trợ cho không biếu không. Tất cả đều phải có giá để trả. Chúng ta phải đáp trả lại bằng cách chấp nhận cho họ sử dụng thân xác của mình để thỏa mãn một số nhu cầu, mà các Vong Linh không có cơ thể vật lý có thể hưởng thụ được. Họ thường dùng cơ thể vật lý của chúng ta để hút thuốc, thậm chí hút thuốc phiện, ăn uống với số lượng rất lớn, uống rượu, quan hệ nam nữ.

- Tam Tiểu Thư: À! ra vậy. Họ mượn thân xác chúng ta làm những chuyện đó thì có gây ra hậu quả gì không ông?
- Ông Tổng Quản: Hậu quả của việc một Vong Linh khác sử dụng thân xác vật lý của chúng ta là làm cho chúng ta hao mòn kiệt quệ, bạc nhược, mệt mỏi … thường xuyên bệnh hoạn, thuốc gì uống cũng không khỏi.

Các Vong Linh còn có thể cung cấp nhiều dịch vụ hơn thế nữa: Thí dụ làm thơ dài nhiều trăm câu, viết sách, dạy cách tu luyện, chữa bệnh không cần thuốc, tìm người tìm của mất rất chính xác hoặc hiểu rõ gia đạo từng người. Thế nhưng dù họ có biết trước cũng vẫn không thể tránh được những việc xảy ra; nếu chúng ta tin vào Thuyết Định Mệnh.

- Tam Tiểu Thư: Nghe ông nói tôi thấy Huệ Âm quả là con dao hai lưỡi thật đáng sợ. Đó là trò chơi đùa giỡn với con cọp … Lợi bất cập hại! Hèn chi những người tu Thiền Định chính quy, đều đánh giá Huệ Âm không cao. Họ rất e ngại khi thấy Luân Xa đằng sau ót (đối diện với luân xa Ajna đằng trước trán) có vẻ hoạt động. Họ tìm mọi cách để đóng Luân Xa này lại.

Tuy nhiên tôi vẫn tò mò, muốn biết người ta có thể tập luyện để mở Huệ Âm ra sao, có thao tác nào, có kỹ thuật nào?

- Ông Tổng Quản: Tam Tiểu Thư và quý độc giả có thể truy cập trên trang web, thông tin nhiều vô số kể về cách tập luyện này. Người Tây Phương thường chia ra làm 3 khả năng cơ bản: Nhìn /
Nghe / Cảm giác.

Cuốn Tạp Thư có đưa ra một mô hình chuẩn cho ai đó có hứng thú về bộ môn này để tập. Thực tế có một số người vô cùng ít ỏi có năng khiếu này bẩm sinh. Những người là Nam Giới nhưng mang nặng Nữ Tính, một số phụ nữ nào đó, họ là những đối tượng tiềm năng cho bộ môn này. Việc Cầu Cơ thì chẳng ai lạ gì, do đó không được trình bày ở đây.

Một cá nhân nào đó có hứng thú với bộ môn này thì có thể tập như sau: Ngồi yên lặng, tinh thần vắng lặng, tương tự như một người ngồi Thiền Định. Tâm lý tạo ra một mục tiêu rõ ràng, cụ thể mãnh liệt và liên tục, mong muốn một Vong Linh nào đó, của một người đã chết rồi, tưởng tượng là Linh Hồn đó đi vào Luân Xa ở đằng sau ót. Nơi ngồi phải riêng tư yên lặng, thời gian khoảng 12 giờ khuya. Lúc đầu có thể thấy những hình ảnh lộn xộn, tai nghe những tiếng rù rì nho nhỏ. Sau khi liên tục thực hiện điều này, thì tiếng nói, hình ảnh trở nên rõ lần lần, thậm chí cả các giác quan khác cũng nhận biết được. Lúc đầu việc này khó khăn, nhưng lâu ngày thì Vong Linh này thậm chí thường xuyên làm chủ thân xác vật lý của chúng ta … 


Nói tóm lại, chúng ta có hai hay nhiều Linh Hồn trong một cái xác vật lý, từ ngữ chuyên ngành gọi là: Dedoublement du personnage. Có những Vong Linh ở trong thể xác vật lý của chúng ta mang tính chất thường trú, không chịu ra nữa.

- Tam Tiểu Thư: Tôi hiểu phần nào rồi ông Tổng quản à! Nếu ông không giải thích rõ ràng như vậy, tôi chẳng bao giờ tin vào những chuyện kỳ lạ như thế. Từ trước tới giờ tôi bán tín bán nghi không biết chuyện ma hoặc chuyện bị ma nhập là có thật hay không nữa!
- Ông Tổng Quản: It nhất ở lãnh vực này thì Ðông Phương có vẻ lấn át Tây Phương. Hẳn những ai quan tâm tới học thuật, đều đã từng đọc tác phẩm vô cùng công phu, chi tiết, bác học "Bàn tay ánh sáng
" (Hands Of Light). Phải bảo đây là một tác phẩm mang tính chất cách mạng trong nền khoa học vật chất của Hoa Kỳ ngày hôm nay. Rất nhiều vị có học vị rất cao ca ngợi tác phẩm này. Không biết trong tương lai người ta sẽ nghĩ gì, khi phát hiện ra mặt tiêu cực của Huệ âm (Physic Medium)?

- Tam Tiểu Thư: Vẻ đẹp của nền khoa học hiện đại có cái gì đó tương tự như mốt thời trang. Ông thấy đó, ngày xưa thì họ cho rằng ăn mặc hở hang là phản cảm. Bây giờ thì họ khen đó là gợi cảm, là sành điệu. Chuyện các nhà khoa học khen hoặc ca ngợi các tác phẩm được viết ra từ Huệ Âm như
"Bàn Tay Ánh Sáng" cũng vậy thôi ông à. Tôi thì thấy quan niệm về Huệ Âm của ông có vẻ thuyết phục tôi hơn, vì lời nói của ông có vẻ có nền tảng của thực chứng đó ông à. Tam Tiểu Thư của ông thì không có khả năng biết ai là người đã chứng ngộ, nhưng có khả năng biết ai là người chưa chứng đó nha ông!

(còn tiếp) ...

Tác giả: CTR


Ghi Chú:
Những bài viết của nhóm CTR, chỉ là sản phẩm của giả tưởng. Tuyệt đối không có bất cứ một giá trị nào, ở bất cứ lãnh vực nào. Mong quý độc giả lưu tâm!