Lá thư độc giả 10: Tu tập với Mandala
Cùng quý độc giả yêu mến của trang blog,
CTR xin hân hạnh giới thiệu đến quý độc giả bài viết chia sẻ về cách thực hành quán tưởng Mandala của bạn Nameless. Thiền sư Sayadaw U Jotika có nói: "Có sự khác biệt lớn giữa bản đồ và con đường thực tế: Bản đồ chỉ là một phiên bản giản lược của thực tế mà thôi ... chúng ta phải tự mình bước đi để khám phá và hiểu được cái được vẽ trên bản đồ trông như thế nào trên thực tế".
Những thông tin CTR cung cấp chỉ là một góc của tấm bản đồ. Rất hy vọng quý độc giả gần xa, đang trên "cuộc hành trình đi tìm yếu tố Santi", dành chút thời gian chia sẻ kinh nghiệm quý báu của quý vị để giúp mọi người cùng tiến bộ trong thực hành tu tập.
Kính chúc quý vị an lạc và tinh tấn.
CTR
Sau đây là toàn văn bài viết của quý độc giả Nameless
* * * * * * * *****
Kính thưa quí vị CTR cùng toàn quí độc giả khắp nơi trên thế giới,
Qua những bài viết gần đây, đặc biệt loạt bài về "Mandala Tây Tạng" cùng những trao đổi với độc giả, nay lại thêm bài: "Ấn Chú & Công Năng", đã khơi cho tôi một kỷ niệm khó quên của gần một thập niên về trước trong một chuyến viếng thăm Đà Lạt, và thật ngẫu nhiên trong chuyến này tôi lại có duyên để gặp Vị, người đã viết những bài này. Đây là cuộc gặp gỡ đã gây ấn tượng mạnh mẽ và thú vị nhất trong cuộc đời tu tập và đã tạo ảnh hưởng thật lớn trong phần còn lại của đời tôi.
Đến này tôi vẫn nhớ rõ trong gần một ngày, Vị này đã truyền cho tôi thật nhiều thứ, nhưng bài Pháp chính của hôm ấy lại đúng là bài Pháp Quán Tưởng: "Mandala Tây Tạng". Sau đó trở về lại Saigon, tôi đã thực hành đúng chính xác như đã được hướng dẫn trong suốt gần nửa năm trời ròng rã và điều tiếc là khi vừa đạt được đến giai đoạn 3, thì vì hoàn cảnh nên phải ngưng tập cho đến nay. Xin phép được chia sẻ như sau:
.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.
C á c h t ậ p M a n d a l a
Đây là cách quán đồng bộ (synchonization) giữa âm thanh & hình ảnh:
â m t h a n h ( a u d i o )
Trong lúc quán, liên tục tưởng tượng ra âm thanh Chân Ngôn:
"Om svabhawa shuddha sarva dharma svabhawa shuddho ham"
phát ra từ Ajna, vừa nghe vừa đếm 7 lần hoặc 21 lần (tùy ý), rồi cứ thế lập lại chu kỳ này.
Âm thanh này liên tục được tưởng tượng phát ra như nhạc nền cho toàn bộ kịch bản.
Đồng thời cũng quán 3 giai đoạn như sau:
Âm thanh này liên tục được tưởng tượng phát ra như nhạc nền cho toàn bộ kịch bản.
Đồng thời cũng quán 3 giai đoạn như sau:
h ì n h ả n h ( v i s u a l i z a t i o n )
g i a i đ o ạ n 1
a. Nguồn sáng:
Tưởng tượng ra từ không trung chiếu xuống một nguồn sáng
thẳng góc với
mặt đất (hao hao như nguồn sáng laser, được chiếu từ những
chiếc trực
thăng xuống dưới đất ta thường thấy trên tivi v.v...)
b. Bông Sen (trắng): Nguồn sáng này biến thành bông Sen trắng.
c. Chữ Ah (trắng): Sau đó lại tưởng tượng ra Chủng tử "Ah" (chữ Phạn),
màu trắng bao phủ bông sen trắng.
g i a i đ o ạ n 2
a. Chữ Đam: Tưởng tượng ra chữ "Đam" (tiếng Phạn), màu xanh lá cây.
b. Bông Sen: Tưởng tượng ra Bông Sen xanh lá cây.
g i a i đ o ạ n 3
Green Tara (Lục Độ Mẫu): Tưởng tượng ra Vị Chủ Chân Ngôn (xanh lá cây)
xuất hiện trên Bông Sen (xanh lá cây).
(Tới lúc nào đó thì Vị Chủ Chân Ngôn sẽ xuất hiện ...)
xuất hiện trên Bông Sen (xanh lá cây).
(Tới lúc nào đó thì Vị Chủ Chân Ngôn sẽ xuất hiện ...)
.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.
Quan sát thật kỹ tượng, từ màu sắc đến hình thể 3D, tập nhớ từng họa tiết, nhắm mắt đễ vẽ thử lại trong trí tưởng tượng nhiều lần như vậy và tập bất cứ khi nào ta có dịp v.v... Tập nhìn và ghi nhớ tượng này thật kỹ, tỉ mỉ ở giai đoạn "Sơ Tướng" sẽ giúp ta hình dung dễ hơn khi qua giai đoạn "Thô Tướng" và lại còn dễ hơn nữa khi đến giai đoạn tiếp: "Quang tướng" v.v...
Q u á n L ụ c Đ ộ M ẫ u
Tưởng tượng ra hình "Tượng Lục Độ Mẫu" mà ta thường tập ghi nhớ hàng ngày, kể cả màu xanh của "Tượng".
Tưởng tượng ra "Tượng" này có một cái hồn, đây cũng là một hình thức ta tự truyền năng lực vào "tượng Lục Độ Mẫu" vậy. Lâu dần năng lượng này sẽ tạo thành một Sắc Pháp. (hãy nhớ là: "Tâm tạo tác tất cả" ở đây, chính Tâm ta là tác giả tạo nên Sắc Pháp này. Sắc Pháp này hoàn toàn khác với Sắc Pháp ở thế giới vật chất chúng ta đang sống). Chúng ta phải nắm vững điều này nếu không sẽ trở ngại cho toàn việc Quán Tưởng.
Đây chính là giai đoạn thật quan trọng. Tiến lên hoặc đi xuống cũng chính trong giai đoạn này đây. Vì ta chính là tác nhân của Sắc Pháp này, nên Sắc Pháp này cũng giống như hình gương của chính ta. Nói cho đơn giản, nếu ta nóng tính thì Sắc Pháp này cũng sẽ nóng nảy như ta vậy. Ngược lại, nếu ta có cuộc sống thật thanh cao, tốt lành thì theo luật Tương Ưng, sẽ chiêu cảm được những Thực Thể ở cảnh giới thanh cao tốt lành như vậy đến ngự trị và hỗ trợ ta trong việc tu tập. Rồi dần ngày, Sắc Pháp này càng trở nên sinh động và linh hoạt và bắt đầu trở thành như là chiếc cầu nối, cái trung gian để ta có thể tiến tu hiệu quả hơn và tiếp xúc với thế giới nhiều chiều, ngoài cái giới hạn của chúng ta.
Chúng ta phải luôn ý thức một điều cực kỳ quan trọng. Các Vị (Thực Thể) đến từ những Cảnh Giới khác này tuyệt không phải là Phật, Chúa gì cả. Vì rõ ràng "Lục Độ Mẫu" mang giới tính là Nữ nên không thể đến từ các Cảnh Giới từ Sơ Thiền Hữu Sắc trở lên, mà họ chỉ ở những Cảnh Thiên Dục Giới và vẫn tùy theo nhân phẩm, cách sống của ta để chiêu cảm các Thực Thể ở các Cảnh Thiên Dục Giới cao hoặc thấp v.v... và đương nhiên, đây cũng chính là sự khác biệt với những trường hợp "Dẫn Kênh" như quí vị CTR và các độc giả đã từng triển khai thật rõ ràng trong nhiều bài viết trước đây.
Xin nhấn mạnh, cho dù chúng ta đang hành một Pháp Quán Tưởng của người Tây Tạng nhưng thật sẽ rất hữu ích nếu như ta lại hiểu biết và biết ứng dụng những kỹ thuật của Vi Diệu Pháp vào khi tu tập Quán Tưởng, thì kết quả sẽ thật vô cùng khích lệ và sự Định Tâm cũng như sự tiến xa, nhanh trên con đường Giải Thoát thật không ngoài tầm tay.
.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.
Trong khi tu tập Quán Tưởng toàn bộ kịch bản thì chúng ta vẫn phải hiểu rằng:
Tầm: Vẫn là Tâm Sở quan trọng nhất có công năng lấn tất cả các Tâm khác trên Đối Tượng.
Tứ: Liên lục giữ cho Đối Tượng Quán Tưởng rõ ràng không mờ nhạt.
Thắng Giải: Ta đã quyết định chọn pháp này, và hành Pháp này cho tới khi đạt được
kết quả như ý. Cũng như các Tâm khác "Thắng Giải" vẫn là một Tâm mà ta phải quan tâm
đúng mức ngay từ đầu, vì nếu nghi ngờ thì khó mà có được kết quả mong muốn.
Tinh Tấn: Khi hiểu được cặn kẽ từ "Lý Thuyết đến Thực Hành", thì ta chỉ
còn quyết tâm, nỗ lực không ngừng nghỉ để thực hành Pháp này.
.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.
Và còn nhiều nữa, mời quí vị đọc lại những bài trước về "Thực Hành và Lý Thuyết Thiền Định" đã được quí blog đăng tải gần đây.
Xin kính chúc quí vị tu tập tinh tấn. Nguyện mong bài chia sẻ đơn giản này sẽ đóng góp một phần khiêm nhường trong quá trình tu tập của quí vị.
nameless
t/b: Tôi nghĩ rằng, phần Ấn Chú cũng sẽ hữu dụng nhưng tạm thời với 3 giai đoạn Quán Tưởng như trên cũng đã quá đủ để cho các giác quan chúng ta quá tải rồi. Và chỉ để đạt được tới đây thì chúng ta phải nghĩ đến nhiều tháng, năm v.v... tùy mức tinh tấn từng người.
Trò chuyện cùng độc giả
G i ớ i . . .
" T h i ê n Đ ư ờ n g r ộ n g m ở c h ẳ n g a i đ ế n .
Đ ị a N g ụ c v ô m ô n l ạ i t ì m v à o " .
Em xin kính chào toàn thể quý độc giả!
Tính đến nay, nhóm CTR đã viết khoảng hơn 100 bài. Rất may mắn là CTR đã được nhiều độc giả trong và ngoài nước ghé thăm. Quả thực là trong số những bài viết, CTR vẫn chưa có một chuyên đề nói về vấn đề giữ Giới trong Thiền Định, trong khi chính CTR thường sử dụng công thức bất tử:
* g i ớ i * đ ị n h * h u ệ *
Đó là một thiếu sót. Xin chân thành cảm ơn quý độc giả Tào lao xịt bụp đã đề cập vấn đề này.
Sau đây là toàn văn của quý độc giả.
Tào lao xịt bụp: @ Thiền Định thực hành: bài 1
Kính chào!
TLXB đã rõ các bước chuẩn bị cơ bản trước khi vào Thiền rồi. Việc "tình dục" cũng đã được nói rõ, nhưng còn cái việc "ăn uống" và "ăn nói" thì không thấy đề cập tới. Cái vụ này theo TLXB thì cũng cực kỳ quan trọng không kém chuyện "tình dục" đâu. Ở một bài viết nào đó của CTR, TLXB nhớ mang máng đại ý là: phải có một đời sống trong sạch như thế nào đó thì mới tương ứng với cảnh giới Thiền nào đó. Theo cái hiểu của TLXB thì muốn tiến tu thì phải giữ Giới, chứ không thể tuỳ tiện ăn uống (ý là ăn mặn), ăn nói xạo sự sao cũng được, không biết hiểu như thế có trật đường rầy không. Rất mong TTT bổ sung thêm vào giáo trình cái mục "ăn uống" và "ăn nói".
Tam Tiểu Thư: Kính thưa quý độc giả!
Trước khi giải thích về Giới, chúng ta hãy so sánh sự khác biệt giữa cảnh Dục Giới của con Người và cảnh Sơ Thiền Hữu Sắc.
Căn cứ vào tài liệu Vi Diệu Pháp:
S ắ c ( R u p a )
Sắc của Cảnh Dục Giới có khoảng trên dưới 30 yếu tố, còn Sắc của cảnh Sơ Thiền Hữu Sắc thì dưới con số này. Sắc có nghĩa là vật chất. Vật chất ở thế giới con Người thì có khối lượng, trọng lượng, gồm 4 dạng: Đặc, lỏng, hơi, plasma. Vật chất ở cảnh Sơ Thiền Hữu Sắc, mặc dù nhìn thấy nhưng lại không có những yếu tố này. Em xin kể ra một bản sơ lược sau đây để phân biệt, sự khác biệt về vật chất ở Cảnh Giới con Người và cảnh Sơ Thiền Hữu Sắc.
1. Vật chất ở thế giới Hữu Sắc có dưới 30 yếu tố:
2. Có hình thể nhưng không có bức xạ điện từ.
3. Không có khối lượng.
4. Không có trọng lượng.
5. Ở ngoài 4 thể trạng là: đặc, lỏng, hơi, plasma.
6. Không có bức xạ nhiệt.
7. Không bị định luật tương tác hấp dẫn chi phối.
8. Không lệ thuộc ở không gian 3 chiều.
9. Mạng căn: Có nghĩa là việc nuôi dưỡng hình ảnh đó, không lệ thuộc ở thức ăn, môi trường sinh hoạt. Theo trường phái Mật Tông Tây Tạng, thì từ Sơ Thiền Hữu Sắc, đã không sử dụng thực phẩm như con người ở cảnh Dục Giới, khái niệm thực phẩm mất hoàn toàn khi ở cảnh Thiền Định cao hơn.
10. Bản Tánh Sắc: là tính chất nam, nữ, tính chất âm dương, ở đây không hiện hữu. Một thực tế mà chúng ta phải quan tâm tới, trong lúc Nhập Định của một người bình thường, thì hiện tượng này chúng ta có thể tự quan sát. Nhưng một khi bước ra khỏi cơn Định, thì chúng ta ít nhiều chúng ta chỉ là một con người bình thường. Không biết có phải tại lý do này không, mà trường phái Phật Giáo Nguyên Thủy, đã mô tả về một trạng thái tương đối khi còn đang sống, khi còn thân xác vật lý, gọi là Hữu Dư. Khi bỏ xác vật lý là chết, thì trạng thái nói trên mới là tuyệt đối. Còn rất nhiều chi tiết khác ...
____ T â m
Chúng ta có thể hiểu là cấu tạo tinh thần, cấu tạo tâm lý. Ở Cảnh Giới này, Sơ Thiền Hữu Sắc, cả Tâm Vương lẫn Tâm Sở, có nghĩa là Tâm chánh và Tâm phụ, có chừng trên dưới 40 Tâm. Trong khi ở Cảnh Dục Giới của con người, có tới mấy trăm Tâm.
Những điều nổi bật mà chúng ta nên quan tâm về vấn đề cấu tạo Tâm. Vì có:
* Tâm Tầm là đi tìm đối nghịch của Tâm Sân tức cáu giận, vì có:
* Tâm đứng im là Nhất Tâm, do đó không thể có Tâm Si là mê muội, trạo cử, phóng tâm là nghĩ lung tung.
Kính thưa quý độc giả!
Nếu quý độc giả xem kỹ phần trình bày này, thì câu trả lời cho quý độc giả Tào Lao Xịt Bụp hoàn toàn có khả năng thực hiện được. Nếu chúng ta định đến Cảnh Giới Sơ Thiền Hữu Sắc, thì chúng ta không thể thích đánh nhau, thích ăn con vật này, con vật kia, vì nó ngược lại với Tâm Tầm. Chúng ta không thể say xỉn, vì nó đồng hành với Tâm Si, Trạo Cử, ngược lại với Nhất Tâm. Nếu ta thích tìm thấy khoái lạc ở quan hệ nam nữ, thì nó ngược lại với Hỉ, Lạc, là hệ quả do Nhất Tâm sanh ra.
Em thiết nghĩ một khi hiểu rõ vấn đề, nếu có ý định Tu Quán để hiểu được sự thật của thế giới tự nhiên khách quan, nhất là mình tự chứng nghiệm, thì chúng ta dù muốn hay không muốn, cũng phải có một lối sống phù hợp với Cảnh Giới mà mình có ý định đi tới. Giới không phải là một sự bắt buộc. Đúng ra nó là quyền lợi của chính mình nếu chúng ta có ý định tiến lên trên nấc thang tiến hóa. Mỗi một Cảnh Giới có một lối sống, một phong tục, lề lối, truyền thống, thói quen của riêng mình. Chính những điều vừa nói trên là bản chất của Giới. Nói một cách khác, Giới thật sự chỉ là lề lối sinh hoạt ở một Cảnh Giới nào đó.
Tuy nhiên chúng ta nên cân nhắc lại. Mỗi một cá thể có một quan niệm hạnh phúc khác nhau. Biết đâu lại có ai đó cho là cuộc sống thế gian cũng có nhiều thứ để vui chơi, say xỉn, và người ta thích ở cảnh Dục Giới con người thì sao?! Chắc chúng ta còn nhớ có một câu nói:
"Thiên Đường rộng mở chẳng ai đến. Địa Ngục vô môn lại tìm vào".
Xin cảm ơn quý độc giả đã nhiệt tình đóng góp cho trang blog.
Lá thư độc giả 9
X i n h ã y t h ổ i b ù n g . . .
n g ọ n l ử a t r á i t i m !
n g ọ n l ử a t r á i t i m !
Em
chào Tam Tiểu Thư!
Cảm
ơn Tam Tiểu Thư trong bài "Thiền Định lý thuyết 1: Tầm quan trọng của Đề mục” đã có những lời nhắc
nhở về phần đề mục, hay nói cách khác là phương pháp tu hành! Cách
trình bày của Tam Tiểu Thư cũng là muốn cho Quý Độc giả lựa chọn con đường đúng
đắn nhất cho mình, kẻo bị lạc hướng đi ngay từ những bước đầu tiên trên con
đường đi tìm sự " thoát ly sinh tử ".
Nhưng
như Tam Tiểu Thư và Quý vị cũng biết đấy: Văn học cùng nội
dung sách báo và văn hóa phẩm có ảnh hưởng thế nào đến tư duy và
đời sống Con Người. Trong
trang blog CTR này, lời nói của những người dẫn đường cho người tu hành lại
càng vô cùng quan trọng.
Xin
Tam Tiểu Thư hãy làm bùng cháy và lan rộng ra hơn nữa những ngọn lửa nhiệt huyết
yêu thích chuyện tu hành, nhất là những người mới như chúng em; và hơn nữa, cả
những người bắt đầu thấy ánh sáng le lói phía chân trời trước mặt (hay nói
cách khác là: Những người đã bắt đầu đạt được một số kết quả ban đầu của quá
trình Thiền Định).
Lời
nói của những người như Tam Tiểu Thư sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến việc chúng em
đi nhanh hay chậm trong hành trình đi tìm lại “ Viên ngọc sáng trong Tâm ”.
Bây giờ, giả sử chúng ta hãy thử tưởng tượng ra một câu chuyện như sau:
Bây giờ, giả sử chúng ta hãy thử tưởng tượng ra một câu chuyện như sau:
Ở dưới chân núi kia, bên cạnh một dòng sông
lớn, là nơi mẹ con nhà Dê sinh sống.
Dê mẹ ngày ngày phải lo dạy dỗ, bảo vệ cho
đàn con. Cuộc sống đầy những mối hiểm nguy rình rập: Dòng sông đang mùa nước,
có thể những con lũ kia sẽ bất thình
lình dâng cao nhấn chìm bao sự sống, cuốn đi sinh mạng của đàn con còn non nớt;
hay những đàn thú dữ săn mồi luôn là mối đe dọa sự yên bình của cuộc sống.
Dê mẹ biết rằng ở bên kia đỉnh núi kia là một
Cao nguyên phì nhiêu màu mỡ với những đồng cỏ non xanh mướt, thơm lừng; là
những nguồn nước trong, ngọt ngào mát rượi; là nơi chim muông suốt ngày ca hót
dưới ánh nắng chan hòa trên những cành lá xanh tươi bên những bông hoa đang thi
nhau khoe hương, đua sắc. Nơi ấy là nơi mà các con của mình có thể tung tăng
nhảy múa mà không sợ những nỗi hiểm nguy rình rập của những loài thú dữ hay sự
bạo hành của những dòng lũ hung hăng.
Dê mẹ rất muốn đưa đàn con của mình di cư
sang bên kia núi, nơi có đầy sự hứa hẹn của một cuộc sống như Thiên đường.
Nhưng … muốn sang được vùng đất tươi đẹp kia, những đứa con còn non nớt của mình
sẽ phải trải qua bao gian lao vất vả mà Dê mẹ cũng đã hằng trải nghiệm bằng chính
cuộc đời của mình: Đó là việc phải băng
qua những vách núi đầy cheo leo hiểm trở; và phải vượt qua những
khu rừng đầy những bụi cây gai góc. Đây là cuộc hành trình với đầy gian nan và hiểm trở.
Cho dù vậy, Dê mẹ vẫn rất muốn đưa được đàn
con của mình vượt qua khó khăn thử thách để đến được vùng đất Cao nguyên xinh đẹp, hạnh phúc kia. Dê mẹ đang dẫn đầu, đứng trước đàn con. Nó
đã cách đàn con của nó được một khoảng khá xa rồi. Nó đứng đợi đàn con và
có 2 cách để nói với các con:
1. Các con ơi! ... Để đi sang được phía bên kia của dãy núi, sẽ có rất nhiều điều khó khăn, hiểm trở trên đường đi và sẽ có lúc các con cảm thấy mình mệt mỏi.
2.
Các con ơi! ... Ở trên Cao nguyên bên kia dãy núi là cả một sự sống và tương lai
tươi đẹp! Qua bên đó rồi, các con sẽ không bao giờ phải lo tới việc sự sống của
mình sẽ bị tước đoạt bởi những loài thú dữ. Nơi ấy các con tha hồ vui chơi chạy
nhảy và thỏa sức tắm mình trong cuộc sống thơ mộng, ấm no. Nơi ấy có những dòng nước ngọt ngào; những
thảm cỏ non đầy sữa, xanh mướt trải dài vô tận; và cả những bông hoa đẹp đầy
hương thơm quyến rũ. Bao nhiêu hoa thơm cỏ ngọt đang chờ đón các con!
.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.
Thưa
Tam Tiểu Thư!
Câu
thứ 1: Dê mẹ sẽ làm nhụt đi tinh thần và ý chí muốn đi đến vùng đất đầy hứa hẹn của sự bình
yên, hạnh phúc, ấm no.
Câu
thứ 2: Dê mẹ sẽ động viên, khích lệ, thúc giục và thổi bùng ngọn lửa
tinh thần cho đàn con của mình dễ dàng quên đi cả những nỗi vất vả, đạp lên
chông gai rồi tiến nhanh hơn về phía trước.
Xin
Tam Tiểu Thư hãy giúp em chọn một cách cho Dê mẹ với nhé!
.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.
Bà con, Cô, Bác ơi!
Tục ngữ có câu: " Có công mài sắt, có ngày nên kim "
Nếu như chúng ta mài một ngày chưa nên kim thì ta làm 3
ngày, 5 ngày, 10, 100 ngày … Cũng giống như trong một đời ta chưa tu xong thì ta sẽ
tiếp tục ở kiếp sau, kiếp sau nữa, đúng không Quý vị? ... Nhưng muốn đi đến đích nhanh thì chúng ta phải cùng nhau
cố gắng lên nhen!
Em chúc Bà con tinh tấn và Nguyện cho những "Cây" của Bà con đang vun trồng sẽ sớm ra hoa,
trổ quả nghen!
“ Dzui nghen Bà con ! ”
(Câu này là em bắt chước của Thuậncali đó! Dzui hông?) Bà con ơi, khi nghĩ đến câu này em tưởng tượng chị Thuận Cali chị ấy đang mỉm cười nói với Bà con và mong muốn Bà con thiệt là vui như chị ấy vậy.
(Câu này là em bắt chước của Thuậncali đó! Dzui hông?) Bà con ơi, khi nghĩ đến câu này em tưởng tượng chị Thuận Cali chị ấy đang mỉm cười nói với Bà con và mong muốn Bà con thiệt là vui như chị ấy vậy.
Em yêu Bà con!
Trò chuyện cùng độc giả Thất Tình
"niệm người yêu" q u a l ă n g k í n h V i D i ệ u P h á p
T h ầ n C h ú " N h ấ t T â m B ấ t L o ạ n " g ặ p ... g á i k h ô n g l i n h
- Thất tình: @ Lá thư độc giả 7: Đường nào cũng đến La Mã?
Xin cảm ơn bạn HĐN đã nêu ra vấn đề Niệm Phật để đạt Nhất Tâm Bất Loạn. Bạn Hổ Nước Tương thì cho rằng không thể đạt nhất tâm bằng niệm Phật.
Thất tình tui xin trình bày ý kiến của mình như sau: hồi đó có lần Thất tình bị bệnh "tương tư". Tâm trí lúc nào cũng nhớ người đó, từ ánh mắt, giọng cười, mái tóc dài thướt tha...Vô giảng đường đại học cũng chẳng nghe thày dạy gì; về nhà thì như người mất hồn, chẳng quan tâm đến ai, chẳng muốn biết điều gì. Không ăn uống cũng chẳng thấy đói khát. Trong giấc mơ vẫn thấy bóng hình người đó rõ ràng như cô ta đang đứng trước mặt mình. Trong đầu TT có 1 mong muốn được gặp người yêu thôi.
Nếu so sánh chuyện này với Niệm Phật, thì rõ ràng Thất tình tui đã "niệm người yêu" đến chỗ nhất tâm rồi. Thế nên tui nghĩ ai mà niệm Phật được giống như tui niệm người yêu thì sẽ đạt Nhất tâm bất loạn thôi à, nên tui nhất trí cao với Hoa Đồng Nội. Chỉ có điều khác là "niệm người yêu" thì chẳng giúp mình Vãng sanh tịnh độ được.
Có ai kinh nghiệm chuyện này giống tui không?
- Tam Tiểu Thư:
Kính thưa quý độc giả Thất Tình.
Bất cứ ở thời điểm lịch sử nào, bất cứ ở địa điểm, địa lý nào, chúng ta hoàn toàn có khả năng tìm ra vô số quý vị, có thể đóng góp kính nghiệm, cho câu hỏi của quý độc giả "Có ai kinh nghiệm chuyện này giống tui không?".
Nói tóm tắt, tình ái nam nữ là một vấn đề, một hiện tượng khách quan, tồn tại và phát triển song song với lịch sử của nhân loại. Khi con người đạt đến một trình độ kiến thức nhất định nào đó thì Phân Tâm Học đã ra đời; và tình ái nam nữ, tình dục là xương sống của bộ môn này. Bản năng tình dục đã được Phân Tâm Học ký hiệu bằng từ ngữ nổi danh Libido và được ứng dụng rộng rãi ở tất cả các lãnh vực. Trong chiến tranh, các tờ rơi kêu gọi binh sĩ trở về với hình ảnh người phụ nữ đợi chờ. Trong quảng cáo xe hơi, chúng ta khó có thể hình dung, một chiếc xe thiết kế mẫu (xe concept), lại vắng bóng những cô gái chân dài, đứng cạnh những người đàn ông tóc bạc thành công …
- Thất Tình: Tui nhớ đến người yêu của mình cả ngày, cả đêm thì đúng là "Nhất Tâm" rồi còn gì! Mà Nhất Tâm, thì theo một trường phái nào đó sẽ đưa đến hệ quả là "Bất Loạn". Đây đúng là: "Chú Tâm vào vật Duy Nhất" và ai cũng biết đó là một công thức Bất Tử của tất cả người tu Thiền Định.
Lý thuyết thì thế đó, nhưng tui không hiểu tại sao khi niệm Nhất Tâm về cô gái tui yêu, thì nó không "bất loạn" mà lại đưa đến "đại loạn" và gây cho tui khốn khổ triền miên.
Công thức Thần Chú nổi tiếng: "Nhất Tâm Bất Loạn" khi gặp … gái, thì hình như mất linh. Vì cứ căn cứ theo lý thuyết: Tầm, Tứ, Nhất Tâm thì hệ quả phải là Hỷ Lạc, đằng này những người thất tình thì Phiền Não … chồng chất Não Phiền. Rõ ràng là có chỗ nào đó trục trặc. Tam Tiểu Thư có biết tại sao không?
- Tam Tiểu Thư:
Kính thưa quý độc giả Thất Tình,
"Thất tình" là một trạng thái tình cảm khá phổ thông trong nhân loại, đơn giản người ta có thể mô tả đó là con đường một chiều. Để mô tả trạng thái này, nhân loại đã sáng tác ra văn thơ, âm nhạc, kịch bản … Số lượng của những sáng tác này phải dùng hàng đoàn xe tải chở không hết. Thật vậy, bài hát của Thần Chết Gloomy Sunday là một biểu tượng điển hình. Việt Nam cũng có tác phẩm Nỗi Lòng: "Yêu ai yêu cả một đời … tình quá khắt khe đến trong lòng ta … đau tủi cả lòng … vì yêu ai mà lòng hằng nhớ". Những lời lẽ này cũng mô tả phần nào nỗi đau của kẻ thất tình. Thậm chí có tác giả còn viết:
"Khi yêu trời cũng nằm co …
Em ơi hãy thí cho ta chút tình".
Để tiếp cận với vấn đề tình cảm (hay đúng hơn là tâm lý con người nói chung), khoa học có đầy rẫy những bộ môn như: Tâm lý học, Phân tâm học, Tâm thần học. Đối với các nhà sinh học, thì họ thiên về quan điểm duy vật: Yêu chỉ là hệ quả của tuyến nội tiết. Chỉ cần triệt tiêu tuyến nội tiết thế là hết yêu. Mà cũng đúng thật, con gà trống khi bị lấy mất đi tuyến nội tiết, thì sẽ mất khả năng của con gà trống.
Bây giờ quay về với tình huống của một con người bình thường. Chúng ta thử vận dụng Vi Diệu Pháp để mô tả trạng thái, khi một người chú ý tới một người khác giới tính.
Ở đây ta chỉ duyệt xét hai yếu tố: Cấu tạo Tâm / Cấu tạo Sắc. Của một người nhớ người yêu.
Chúng ta quy ước với nhau: Một người tên A, giới tính có thể là nam hoặc nữ, đang hiện hữu ở Cảnh Dục Giới, cụ thể là Cảnh Con Người.
Em xin đưa một bản so sánh về việc cấu tạo Tâm, giữa một người nhớ người yêu (dùng Người Yêu như một Đối Tượng để chú Tâm) và một người Chú Tâm vào một Đối Tượng để tu Thiền Định. Mong quý vị chú ý đến phần đối chiếu nêu sau:
- Một người tu Thiền Định có cấu tạo Tâm là:
35 Tâm Sở + 7 Nhất Thế Biến Hành Tâm + 6 Biệt Cảnh Tâm + 22 Tịnh Quan Tâm.
- Một người nhớ người yêu có:
14 Bất Thiện Tâm Sở + 7 Nhất Thế Biến Hành Tâm + 6 Biệt Cảnh Tâm Sở. Trên đây em chỉ có thể nêu ra một số Tâm điển hình, mang tính chất tượng trưng.
Chúng ta bất đầu duyệt xét một số Tâm Sở của một người A nào đó, nhớ người yêu:
* Xúc: là tiếp cận với hình ảnh người yêu.
* Thọ: là cảm nhận tình cảm vui hoặc buồn.
* Tưởng, tư: biết về người mình yêu và suy nghĩ về người mình yêu.
* Tác ý: hướng tâm về người mình yêu.
* Nhất Tâm: chỉ chú tâm vào người mình yêu mà thôi.
* Mạng Căn: sử dụng năng lượng tinh thần của mình để nuôi dưỡng hình ảnh.
* Tinh Tấn : chỉ chọn lựa đối tượng này duy nhất.
* Hỷ: lấy làm thích thú khi quán tưởng đối tượng này.
* Dục: khao khát ham muốn đối tượng này.
* Tín: là tin tưởng vào người mình yêu.
* Niệm: liên tục nghĩ tới người yêu.
* Si: sửng sốt và mê mờ, làm cho chúng ta không hiểu rõ được sự thật.
* Vô tâm: bất chấp tất cả vấn đề "Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua",
(không thối lui kể cả trước lửa đỏ).
* Vô quý: luôn luôn cảm thấy tâm trạng bức rức đau khổ.
* Trạo cử: tâm tư luôn luôn dao động.
* Tham: ôm ấp, bấu víu vào hình ảnh.
Còn rất nhiều Tâm Sở khác …
Em thiết nghĩ đến đây, quý độc giả Thất Tình đã có cơ hội để đối chiếu, để nhận ra sự khác biệt, về cấu tạo Tâm của một người "nhớ người yêu" và một người "tu Thiền Định". Chúng ta thấy đầy rẫy những Tâm Sở mô tả tình trạng bất an, dao động, khổ đau không biết rõ sự thật.
Trạo cử: thì làm sao có thể Nhất Tâm?
Vô quý: thì làm sao có thể hạnh phúc?
Dục vọng: thì làm sao có thể giải thoát?
Em không cần phải quảng cáo, tiếp thị tài liệu Vi Diệu Pháp đâu. Ít nhất trong trường hợp này, quý độc giả Thất Tình đã thấy phần nào tính chất "vi diệu" của của tài liệu Vi Diệu Pháp.
- Thất tình:
Cảm ơn sự nhiệt tình và chịu khó của Tam Tiểu Thư đã đưa các dẫn chứng qua tài liệu Vi Diệu Pháp.
Chuyện chọn Đối Tượng để tu Thiền thì tui thấy người ta hay chọn những hình ảnh như bông hoa sen, mặt trăng, viên bi đỏ ... Riêng tui thì thấy hình ảnh cô gái, nhất là một cô gái đẹp cũng là một Thiện Pháp. Hơn nữa khi quán người đẹp thì dễ tập trung lắm nha cô. Chấm đỏ tôi quán hoài không ra, nhưng khuôn mặt người đẹp là tui quán ra cái một à. Vậy nếu tui không chọn khuôn mặt người yêu (để khỏi dính cảm xúc tương tư), mà chọn nữ tài tử Marilyn Monroe để quán, thì chuyện gì sẽ xảy ra? vẫn OK đúng không tam Tiểu Thư?
- Tam Tiểu Thư:
Kính thưa quý độc giả Thất Tình.
Xét về mặt cấu tạo vật chất của một cô gái bất kì nào đó, thuật ngữ chuyên môn của tài liệu Vi Diệu Pháp gọi là Sắc.
Em xin mô tả tính chất Sắc Pháp của một cô gái:
- Tính chất đại chủng: Một sinh vật nói chung, phải có 4 yếu tố cơ bản: Đất, nước, lửa, gió. Nếu không có các yếu tố này, thì một Sắc Pháp không thể hiện hữu được. Một cô gái dù xấu dù đẹp cũng không ngoại lệ.
* Tịnh Sắc: Cô gái phải có những yếu tố: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân.
* Hành Cảnh Sắc: Sắc, thanh, hương, vị, xúc.
* Bản Tánh Sắc: Nam tánh hay là Nữ tánh.
* Mạng Căn: Là việc nuôi sống.
Cái gì đã sanh ra Sắc Pháp?
Theo quan điểm của Vi Diệu Pháp thì Tâm có thể sanh ra Sắc Pháp.
Tính chất của Sắc Pháp:
* Hữu duyên: Vật chất chỉ hiện hữu mang tính chất tương đối, tạm thời.
* Hữu lậu: Là đối tượng của dục vọng, là nguồn gốc của Phiền Não.
* Hữu vi: Được cấu tạo do Nghiệp, Tâm, thời tiết, đồ ăn …
* Thuộc thế gian: Vì phụ thuộc vào Ngũ Uẩn (Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức)
Kính thưa quý độc giả Thất Tình, lại một lần nữa chúng ta có thể so sánh về phương diện Sắc, giữa việc: "Chú Tâm vào vật duy nhất" của người tu Thiền Định và việc chú Tâm hay là "Niệm về một cô gái".
Người tu Thiền Định cũng lấy một hình ảnh nào đó để làm Đối Tượng Quán Tưởng. Đối tượng của người tu Thiền Định là Vô Nhân, có nghĩa là không tương ưng với tham, sân, si hoặc vô tham, vô sân, vô si. Trong khi một
Người niệm người yêu của mình, thì các Sắc Pháp đó lại mang tính chất Nữ tánh hoặc Nam tánh. Đối Tượng mà người tu Thiền Định chú Tâm, thì không có nguồn gốc của Dục Vọng. Còn khi nhớ người yêu, thì đó là Đối Tượng có nguồn gốc Dục Vọng, là tiền đề tất yếu của vô số loại Phiền Não.
Còn rất nhiều chi tiết nữa ta không thể kể hết.
Em thiết nghĩ việc so sánh một người nhớ người yêu, lấy người yêu làm Đối Tượng của việc Niệm, Quán, Chú Tâm với các thao tác kỹ thuật với Đối Tượng cũng là Sắc của một người tu Thiền Định, làm cho người ta rất dễ ngộ nhận, vì thoạt nhìn rất giống như nhau. Nhưng khi phân tích đối chiếu, việc cấu tạo Tâm, cấu tạo Sắc của hai hiện tượng này, chúng ta thấy có sự khác biệt từ tiên đề. Do đó, người tu Thiền Định thì có một tiến trình do chính mình chủ động, chú Tâm vào một Đối Tượng:
Tầm > Tứ > Nhất Tâm > Hỷ > Lạc
Còn trường hợp một người nhớ người yêu, sự khác biệt có thể nhận thấy ngay từ ở phần đầu. Thậm chí là làm cho đối tượng bị tương tư, bị thất tình, bị nhớ, có nghĩa là ở trạng thái thụ động. Nôm na mà nói, nếu không muốn nhớ, không muốn chú Tâm cũng không được. Đó là trạng thái chú Tâm thụ động. Việc chú tâm liên tục sẽ tạo ra một trạng thái rất mỏi mệt về tinh thần do các Tâm Sở là Niệm: Nhớ liên tục, Tinh Tấn: Bị quyết định một cách thụ động, Dục: là ham muốn, dù mình có cố gắng từ chối, Nhất tâm: là chú Tâm một cách thụ động, chỉ chú Tâm đến người yêu.
Em chủ quan nghĩ là ở trạng thái này, thì chắc chắn không thể có Nhất Tâm Bất Loạn. Tài liệu Vi Diệu Pháp, ít nhất cũng tỏ ra "vi diệu" hơn các tài liệu tâm lý của thế kỷ 21 ở trong trường hợp này.
Em xin trân trọng kính chào toàn thể quý vị, em hy vọng được quý vị đóng góp ý kiến.

















